Chương 25: Nhưng trong mắt tớ cậu chính là nhân dân tệ (2)

Trong tình cảm thầm lặng ấy, trời đất rung chuyển điên bảy đảo tám, có lẽ cũng chỉ có bản thân biết mà thôi.

—— "Nhật Ký của Tiểu Quái Thú"

"Vẫn chưa chịu dậy hả? Muốn đè chết tôi à?"

Người bên dưới rít lên, giọng trầm thấp đầy kiềm nén, lại còn vẻ lim dim vừa tỉnh ngủ. Nếu cậu không lên tiếng thì Đinh Tiễn đã cứ mãi ngây ra như thế, cứ dán vào sau lưng cậu.

Đinh Tiễn chợt bắn ra khỏi người cậu, quả đúng là có giật mình, quay đầu lại nhìn, Khổng Sa Địch cũng bối rối không biết xử sự thế nào.

Chút chuyện nhỏ giữa con gái với nhau rốt cuộc cũng bị đem ra.

Cô nàng Khổng Sa Địch này không quen nín nhịn, thấy mấy ngày nay Đinh Tiễn và Vưu Khả Khả qua lại thường xuyên, quả thật trong lòng cô có cảm giác như bị người ta cướp mất bạn trai, dù rằng trước đó hai người đã "chia tay".

Huống hồ, hai người còn vì Vưu khả Khả mà cãi nhau, cái cảm giác bị người ta chen chân vào này không khác gì khoét sạch trong lòng. Vào lúc này Khổng Sa Địch ngập tràn ác ý với Vưu Khả Khả, lại cảm thấy bản thân oan ức. Dựa vào đâu mà chưa gì Đinh Tiễn đã có bạn mới, có điều cô đã hoàn toàn quên mất mấy ngày trước, chính bản thân cũng kéo tay bạn mới như thế để kích thích Đinh Tiễn.

Nước mắt bất ngờ trào ra, Khổng Sa Địch lau mắt xoay người chạy đi, cảm thấy bản thân vào lúc này rất giống nữ chính phim Quỳnh Dao, bị bi thương cực độ nhấn chìm, khóc lao ra khỏi lớp học.

Đinh Tiễn không hiểu được tâm tình của Khổng Sa Địch, rõ ràng là cô ấy đụng mình trước, nhưng sao lại là cô ấy tủi thân chứ, Đinh Tiễn khó hiểu đứng ngây tại chỗ.

Chu Tư Việt xoa tóc ngồi dậy, dựa ra sau ghế, cúi đầu lim dim tỉnh giấc.

Buổi trưa gục xuống bàn ngủ nên đau xương sống, nửa bên cánh tay cậu bị đè tê rần, lắc lắc đâu, cậu vừa xoa tay vừa thờ ơ nhìn cô, giọng nặng âm mũi: "Cậu lại chọc cậu ấy à?"

"Tôi vừa mới về mà." Đinh Tiễn thấp giọng nói.

Chu Tư Việt liếc cô, vì khô môi nên đầu lưỡi nhấp nhẹ môi dưới, cảm thấy quan hệ giữa đám con gái quá phức tạp, không nói gì mà chỉ lắc đầu.

Đến khi sắp hết giờ nghỉ trưa, người trong lớp đều đã dậy hơn phân nửa, các bạn học dụi mắt, ngồi dậy tán gẫu với bạn bên cạnh hoặc làm bài tập. Đinh Tiễn nhìn Chu Tư Việt đang uống nước, thấp giọng hỏi: "Tôi có cần giải thích với cô ấy không nhỉ?"

Chu Tư Việt nhấp một ngụm nước, cổ họng được thấm nhuần, lấy lại giọng thanh lạnh: "Giải thích cái gì?"

"… Đi cầu hòa, chứ như thế khó chịu quá, thật ra chuyện đơn giản lắm, nếu lúc ấy tôi nhường một bước thì tốt rồi, đâu cần nhiều chuyện như bây giờ."

Chu Tư Việt im lặng lắng nghe, uống hết ngụm nước cuối cùng thì bóp siết chai nước, quay người ném chính xác vào thùng rác ở phía sau, nửa trêu nói: "Biết cầu hòa với cậu ấy mà không biết cúi đầu với tôi à? Chậc chậc, xem ra tôi chiều cậu quá rồi."

Vậy thì sao chứ?

Đinh Tiễn ai oán nhìn cậu.

Chu Tư Việt rút một tờ bài làm ra, vừa mới mở ra thì thấy bị người ta nhìn chằm chằm như thế, cậu khẽ cười: "Sao nào? Không phục à?"

"…"

"Lần sau nếu hai ta gây gổ nữa, cậu phải có giác ngộ này mới được."

Chu Tư Việt nói rồi không để ý đến cô nữa, mà mở đề thi ra, bắt đầu dấn thân vào sự nghiệp thi đua của mình, không mặn không nhạt bỏ lại một câu: "Khổng Sa Địch là đồ ngốc, không cần so đo với cậu ấy đâu, muốn cầu hòa thì đi mau đi."

Đinh Tiễn tìm thấy Khổng Sa Địch ở nhà vệ sinh, hai mắt tiểu cô nương sưng lên vì khóc, y hệt chú thỏ nhỏ đứng trước bồn rửa tay, còn không quên lườm cô: "Cậu đến đây làm gì?"

Đinh Tiễn đứng ở ngoài cửa, buông tay vô tội nói: "Tớ đến đi vệ sinh mà."

"…"

Khổng Sa Địch xoay người rời đi.

Lúc này Đinh Tiễn mới kéo cô ấy lại dỗ: "Được rồi Sa Địch à, là tớ sai, ngày hôm đó tớ không nên nổi giận với cậu."

Khổng Sa Địch quệt miệng, tủi thân nhìn cô, biểu cảm muốn nói lại thôi, dường như có cả một đống lời muốn nói, nhưng lại chẳng có cách nào nói ra miệng được, cô nàng oan ức quá, cả nửa buổi mới thốt ra được một tiếng đầy ý vị sâu xa ——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!