Thành ngữ có thể hình dung được việc thích một người nhất, ắt hẳn là "Có tật giật mình"?
—— "Nhật ký Tiểu Quái Thú".
Chỗ ngồi lúc đó là hai tuần đổi một lần, hay nói cách khác, Chu Tư Việt bọn họ sẽ ngồi ở tổ một gần cửa ra vào và sau hai tuần sẽ đổi đến tổ bốn gần cửa sổ, tổ hai hiện tại sẽ đổi ra ngoài gần cửa, tổ ba và tổ bốn hiện tại sẽ dịch vào giữa, mà hai tổ ở giữa này luôn thống nhất ngồi ghép nhau, phân bố thành chỗ ngồi 2-4-2 điển hình.
Đặng Uyển Uyển chỉ cách Chu Tư Việt một lối đi nhỏ, có nghĩa là một tháng rưỡi sau, Đặng Uyển Uyển sẽ ngồi cùng Chu Tư Việt*.
(*Hình ảnh minh họa.)
Đinh Tiễn nhanh chóng ý thức được điểm này, dĩ nhiên còn có cả Khổng Sa Địch cũng mất hứng.
Cô ngồi bàn năm tổ bốn, ngồi cùng bàn là một nữ sinh khá khó chịu, bình thường trong lớp rất mờ nhạt, không tham gia một hoạt động nào cả, chỉ chuyên tâm học hành, nhưng thành tích cũng chẳng cao mấy.
Thành tích của Khổng Sa Địch đang ngấp nghé bờ vực nguy hiểm, nếu cứ tiếp tục như vậy, không chừng sang năm sẽ bị sàng lọc, Đinh Tiễn không nhịn được đưa mắt nhìn về phía bên kia, Khổng Sa Địch cúi đầu gục xuống bàn, nửa gương mặt vùi vào mặt bàn, tâm trạng không tốt lắm.
Đinh Tiễn lại nhìn Đặng Uyển Uyển đang nói cười với Tống Tử Kỳ ở bên cạnh.
Cô có thể hiểu được tâm tình của Khổng Sa Địch lúc này, nhưng cô lại không biết nên an ủi cô ấy như thế nào. Dù sao cô vẫn ngồi cùng bàn với Chu Tư Việt.
"Trả bài làm của tôi đây."
Bên cạnh có người nói.
Đinh Tiễn sực tỉnh, nhìn gương mặt lạnh lùng của Chu Tư Việt thì liên tục a a mấy tiếng, lấy bài thi từ trong cặp ra, khôn khéo đưa tới, "Này."
Chu Tư Việt nhận lấy, lật đại một tờ rồi bỏ lên bàn, hờ hững nói: "Chép xong rồi à?"
"Ừ."
"Không có lần sau đâu đấy."
"…"
Chương vào học reo lên, giáo viên Ngữ văn Chiêm Văn Lệ đi giày cao gót bước vào phòng học, mùi hương nước hoa theo gió thoảng vào, có chút gắt mũi, những bạn học ngồi bàn đầu đều không nhịn được mà lấy tay xoa mũi.
Chu Tư Việt lật sách Ngữ văn, thờ ơ hỏi cô: "Đi Thượng Hải làm gì?"
Đinh Tiễn ngẩn người, "Sao cậu biết tôi đi Thượng Hải?"
Hình như lúc ở nhà họ Chu cô chỉ nói đến nơi khác thôi mà nhỉ?
Chu Tư Việt mỉm cười, ngả người ra sau ghế, châm chọc nói: "Nói với Lưu Tiểu Phong mà không nói với tôi được à?"
"Đó là do Lưu Tiểu Phong hỏi tôi lễ Quốc Khánh làm gì, cậu không hỏi, việc gì tôi phải nói với cậu."
Đinh Tiễn bĩu môi đáp.
Chu Tư Việt: "Cậu ta hỏi cậu Quốc Khánh để làm gì?"
"Sao tôi biết được, tôi chỉ nói mình muốn xin nghỉ đi Thượng Hải mấy ngày."
Vừa dứt lời, hai người liền bị điểm danh.
Ánh mắt Chiêm Văn Lệ sắc bén nhìn hai người chằm chằm, đẩy mắt kính lên, thanh âm vang vọng: "Đinh Tiễn, em đứng lên."
Tại sao không gọi cậu ấy.
Đinh Tiễn oán thầm trong lòng, nhưng lại không thể không đứng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!