Edit: LuChan | Beta: Qin Zồ
Thứ sáu, các bạn học lục tục đi vào lớp.
Chu Tư Việt vẫn như trước, cùng Tống Tử Kỳ bước vào lớp, vừa bỏ cặp xuống thì lập tức phát giác có gì đó không đúng, chỗ ngồi bên cạnh trống không, mặt bàn được người ta dọn dẹp sạch sẽ không một chút bụi bẩn, bóng loáng, đến một cuốn sách cũng không có.
Cứ như chưa từng có người đến.
Khổng Sa Địch cũng phát hiện ra, bình thường vào lúc này, Đinh Tiễn đã ngồi tại chỗ đọc bài tiếng Anh, mặc dù giọng đặc sệt vùng quê, nhưng nghe lại rất có tinh thần.
Hai người cùng nhìn nhau, Khổng Sa Địch nháy mắt với Chu Tư Việt, ý là —— cậu ấy đâu rồi?
Chu Tư Việt lắc đầu.
Ngủ quên?
Ngày cuối của đại hội thể dục thể thao, chỉ còn hai trận đấu tiếp sức với nghi lễ bế mạc nữa thôi, buổi sáng không có tiết học nên chỉ vào lớp ngồi tán gẫu, vì sắp được nghỉ quốc khánh rồi nên mọi người đều không có lòng dạ nào mà học tập, hai ba người tụ lại thành nhóm, một đám người cao thấp vây lại một chỗ hàn huyên suốt buổi.
Tiết đầu kết thúc sớm, vẫn chưa thấy Đinh Tiễn đến.
Rốt cuộc Khổng Sa Địch không nhịn được nữa, quay đầu lại vỗ bàn Chu Tư Việt, lớn tiếng chất vấn: "Bạn cùng bàn của cậu đâu rồi?"
"Làm sao tôi biết được."
Chu Tư Việt nhíu mày, cúi đầu đọc sách, đến mí mắt cũng lười lật lên.
Khổng Sa Địch sốt ruột, giơ tay chỉ vào Chu Tư Việt: "Cậu là bạn cùng bàn kiểu gì thế? Người ta đi đâu cũng không biết là sao?"
Chu Tư Việt đóng sách lại, ném lên bàn, người ngả về sau dựa vào thành ghế, chế giễu nhìn cô: "Biết sốt ruột à? Không phải mấy ngày trước còn không thèm để ý đến sao?"
"Cậu!" Khổng Sa Địch cắn răng: "Không phải cậu cũng không để ý đến cậu ấy hả?! Cậu với cậu ấy xích mích cãi nhau cái gì chứ?! Có phải cậu ấy bị cậu làm tức cậu nên mới bỏ đi không?"
Chu Tư Việt cũng cười nhạo, "Tôi… tức giận với cậu ấy?"
Ai tức giận với ai chứ!
"Còn không phải cậu giận cậu ấy sao, chắc chắn cậu ấy cho rằng chúng ta không để ý mình nữa, cho nên không đi học."
Khổng Sa Địch ngẫm nghĩ lại cũng chỉ có khả năng này, từ nhỏ tính tình cô đã cố chấp ương ngạnh, rất ít khi cúi đầu trước ngời khác, cho dù có phạm sai cũng không quen xin lỗi người khác, mặc dù trong lòng áy náy, nhưng ba chữ "xin lỗi cậu" lại không thể nói ra miệng.
Có lúc cô cũng rất ghét bản thân mình, nhưng cũng hết cách rồi, mấy người qua nhiều lần gặp Đinh Tiễn trên đường cô cũng muốn đi qua kéo tay cô ấy, nói với cô ấy chúng mình làm hòa đi, nhưng vừa nghĩ đến lại cảm thấy không nuốt trôi được khẩu khí này, dựa vào cái gì mà cô phải đi xin lỗi trước chứ.
Thế là cứ chiến tranh lạnh đến mấy ngày một cách khó hiểu như thế.
Chu Tư Việt cười lạnh: "Chưa đến mức đấy."
Hai tay cậu khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ, lá cây xanh um theo gió lay động, tầm mắt xa xăm, suy nghĩ một chút rồi giễu cợt bổ sung một câu: "Cậu cũng đừng có coi trọng bản thân quá, không làm được thì người ta sẽ không xem cậu ra gì thôi."
Khổng Sa Địch sững người, bỗng nhiên nhìn Chu Tư Việt không nói.
Tống Tử Kỳ từ bên ngoài trở lại, đi về chỗ ngồi, cầm chai nước rót:
"Cậu ấy xin nghỉ để đi Thượng Hải rồi."
"Cái gì?!" Khổng Sa Địch la lên.
Chu Tư Việt cũng quay đầu lại, dùng chân đá ghế của Tống Tử Kỳ, "Ai nói?"
Tống Tử Ky bị đổ vài giọt nước, chỉ vào Lưu Tiểu Phong đang nói chuyện với Lưu Giang ở bên ngoài phòng học, "Tao hỏi cậu ta, hôm qua Đinh Tiễn có nhắc đến với nó, xin nghỉ hôm nay để đi Thượng Hải."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!