Vào chiều ngày thứ hai của đại hội thể thao, Vưu Khả Khả chạy đến sân lớp ba tìm Đinh Tiễn.
Lúc ấy Đinh Tiễn đang ngồi một mình cạnh sân khấu, hai chân gấp lại, vở đặt trên đầu gối viết bản thông cáo để lát nữa phát tin trong đại hội thể thao, Vưu Khả Khả ngồi xuống cạnh cô, sảng khoái lên tiếng chào hỏi: "Hi~"
Đinh Tiễn quay đầu nhìn sang, nhỏ giọng đáp: "Hi~"
Đột nhiên Vưu Khả Khả bật cười, tự nhiên chuyện trò cùng cô: "Sao lại ngồi đây một mình thế? Nữ sinh đi cùng cậu hôm đó đâu rồi?"
Đinh Tiễn cắn bút, quay đầu đáp: "Ở bên kia chơi bài."
Vưu Khả Khả theo đó đi qua, Khổng Sa Địch đang khoác vai Tống Tử Kỳ, ngồi giữa đám con trai gào thét chơi bài, còn cả Chu Tư Việt ngồi đối diện nữa, cậu mặc áo đồng phục bóng rổ màu đỏ, để lộ đôi tay sạch sẽ cùng cơ tay cơ chân khỏe khoắn, kèm nụ cười ngang bướng.
Bọn họ chơi bài đôi*, Khổng Sa Địch và Chu Tư Việt đối diện nhau tổ thành một đội, cả hai đều ghét nhau, vừa đánh vừa tự đối đầu, kết quả thua liền mấy ván. Tống Tử Kỳ vui vẻ không thôi, còn giật dây Khổng Sa Địch, "Làm khá lắm."
(*Từ gốc là , trò này xuất phát từ Chiết Giang, cần đến 2 bộ bài Tây để chơi, cách chơi rắc rối mình cũng không hiểu lắm…)
Tâm trạng Khổng Sa Địch vốn không tốt mấy, lại thua liền mấy ván, thế là khó chịu nói: "Đi ra đi, phiền chết đi được."
Chu Tư Việt không coi trọng thắng thua là mấy, vẻ mặt vẫn luôn hững hờ, thỉnh thoảng lại đùa vài câu với Tống Tử Kỳ.
Khổng Sa Địch rất háo thắng, nên khi thua thảm như thế thì trong đầu nghĩ, nhất định nguyên nhân là do thái độ cà chớn của Chu Tư Việt, thế là quát lên: "Chu Tư Việt, cậu nghiêm túc đánh bài được không hả?"
Chu Tư Việt tự dưng bị ăn một phát súng, nhưng cũng không tức giận, chỉ bình tĩnh nhìn cô: "Nếu tôi mà nghiêm túc đánh thì bọn họ đã có sao rồi đấy."
Tống Tử Kỳ biết điều này.
Chu Tư Việt đánh bài rất ít khi thua, cậu luôn nhớ rất rõ bài, cho đến cuối trong bốn người còn lại lá gì, cậu đều biết rõ.
Khổng Sa Địch hừ một tiếng, bày ra dáng vẻ chị đây không tin, cậu nhớ bài thì nhớ cho tôi xem nào.
Vốn chuyện này không có gì to tát, nhưng vì trước kia có lần đánh bài với đám Tống Tử Kỳ Tưởng Trầm, sau đó Tưởng Trầm đánh bài thua tiền, bắt đầu đi trộm tiền trong nhà, kết quả bị bố Tưởng Trầm bắt tại trận, mới biết tiểu tử này đánh bài thua tiến, nên mới lấy tiền trong nhà bù vào phí sinh hoạt.
Sau đó bố Tưởng tìm bố Chu, uyển chuyển truyền đại lại chuyện này, đêm đó Chu Tư Việt bị đánh một trận no đòn.
Bắt cậu phải đảm bảo sau này không được đánh bài với Tưởng Trầm nữa, về sau vô tình biết được tiểu tử này nhớ được bài, lại sợ uốn nắn quá tay với con, đi ra ngoài học thói xấu lại dính vào mê cờ bạc, nên nói với cậu thỉnh thoảng giải trí vui đùa thì được, nhưng không được phép nhớ bài.
Có một vài chuyện, một khi đã nếm thử ích lợi một lần thì về sau gương vỡ khó lành.
Mọi người đều có suy nghĩ tham lam, đáng sợ nhất là, suy nghĩ này thường xuất hiện vào lúc bạn đến đường cùng.
Lúc này, vừa hay loa phóng thanh trên sân khấu vang lên.
"Mời các bạn tham gia chung kết chạy một trăm mét đến chỗ điểm danh để điểm danh."
Vừa dứt lời, lớp trưởng ở dưới sân khấu vẫy tay với các bạn lớp ba, "Bảo Chu Tư Việt với Lưu Tiểu Phong xuống mau."
Tống Tử Kỳ vội thu dọn bài, "Được rồi được rồi, bắt đầu chung kết một trăm mét rồi, mình đi tranh giải với Tư Việt đây."
Khổng Sa Địch ném bài xuống, "Tớ không đi."
Chu Tư Việt cười, "Được thôi, đợi ở chỗ nào mát mẻ đi." Nói rồi nhìn sang Lưu Tiểu Phong đã sớm chờ ở bên, "Đi thôi."
"Được."
Hai người đi về phía bậc thềm mà Đinh Tiễn và Vưu Khả Khả đang ngồi.
Bỗng Vưu Khả Khả thu chân lại, vuốt tóc ra sau tai, cả sống lưng trở nên căng thẳng đầy khó hiểu, bầu không khí bị lây nhiễm mạnh, ngay cả Đinh Tiễn cũng căng thẳng theo.
Bị phơi nắng nên nhức mắt, Đinh Tiễn có cảm giác mơ hồ trông thấy được cả lông chân của thiếu niên, trong thoáng chốc ngửi thấy mùi hoóc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!