Chương 20: Một quyền đập vỡ lầu Hoàng Hạc (1)

Edit: LuChan | Beta: Qin Zồ

Một quyền đập vỡ lầu Hoàng Hạc, một cước đá nhào châu Anh Vũ.

Bà đây không thèm chơi nữa.

—— "Nhật ký của Tiểu Quái Thú".

"Này."

Này cái quỷ ấy, bộ tôi không có tên à?

Đinh Tiễn không để ý đến cậu nữa, sải bước dài đi về phía trước, có điều không dài bằng chân người ta, chỉ chốc lát cậu đã vượt lên trước mặt cô, túm lấy cặp kéo cô quay trở lại.

Đinh Tiễn không một chút phòng bị, lảo đảo mấy bước, thiếu chút nữa ngã vào trong ngực cậu, may mà Chu Tư Việt phản ứng rất nhanh, đỡ vai cô cho đứng thẳng rồi rũ mắt liếc cô: "Cậu bị gì thế? Chỉ giúp trực nhật một lần mà  mất hứng như vậy à?"

Đồ đần.

"Nói đi." Chu Tư Việt rất không kiên nhẫn, "Hiểu lầm không cần thiết là cái gì hả?"

Đồ ngốc.

Còn là hiểu lầm không cần thiết nào nữa?

"Tôi sợ bạn học trong lớp nói khó nghe, nói chúng ta…" Cô dừng lại không nói tiếp nữa, liếc mắt nhìn cậu rồi cúi đầu.

Nhưng cô không ngờ rằng lời này lại khiến Chu Tư Việt im lặng rất lâu, lạnh lùng nhìn cô, tự giễu cười rồi nói: "Được rồi, biết rồi."

Thiếu niên khoác cặp rời đi, để lại bóng lưng cao lớn, có thể nhìn ra cậu đang tức giận, ánh nắng hoàng hôn phản chiếu bóng lưng kia dần mơ hồ. Đường xe rộng rãi, thân cây dương mạnh mẽ khô khốc, dù cho mưa gió vẫn đứng sừng sững hai bên đường.

Bước chân cậu trầm ổn, không nhanh không chậm, bỗng chốc đã bước qua mấy cây dương, chưa được mấy bước mà bóng lưng săn chắc ấy đã tới cuối đường, chỉ một cái xoay người liền biến mất không một chút dấu vết.

Bỗng Đinh Tiễn ỉu xìu ngồi xổm xuống, nước mắt tuôn rơi không kìm nén được, lập tức cảm giác tủi thân lan tràn khắp đáy lòng.

Thích một người.

Có thể vì cậu mà nhận lấy trăm kiểu tủi thân; lại hết lần này đến lần khác không chứa nổi cảm giác tủi thân đến từ cậu —— không thích mình.

Cô im lặng ngồi xổm xuống đất mà khóc, theo thói quen cố kiềm nén, dù có bi thương đến đâu cũng không thể giống Khổng Sa Địch gào khóc thành tiếng, để nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt.

Cô không cảm thấy bản thân làm sai điều gì, tuy cô hâm mộ Khổng Sa Địch làm việc không chút cố kị nào, nhưng cô lại không thể đồng ý với phong cách hành sự như thế được, có điều điều ấy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc cô thích cô ấy.

Còn Chu Tư Việt, cô thích cậu, nên cô mới quan tâm đến cái nhìn của cậu, sợ nhất là cậu thương hại cô, bố thí cô.

Nhưng hôm nay hai người cô thích nhất ở Yến Tam, lại đồng loạt có xích mích với cô.

Ngày đó Đinh Tiễn ngồi xổm dưới đất khóc rất lâu, cho đến lúc trời tối, cho đến khi chẳng thể đứng nổi, hai chân run run hệt như bị phong thấp mà gặp trời mưa, khập khễnh bước về nhà.

Vừa đi vừa lau nước mắt.

Cùng với ánh hoàng hôn u ám, cô có cảm giác như đại hiệp võ đang vừa tỷ thí xong, cùng kiếm sắt vương bụi trần đạp mây quay về.

Chỉ có điều, cô lại là người suýt chút nữa bị đánh tới chết kia.

Lúc ở đầu hẻm, Đinh Tiễn đi tới quầy bán quà vặt mua mấy tờ giấy màu hồng cùng phong thư, lặng lẽ nhét vào trong cặp rồi mới đi vào nhà.

Hôm nay trong nhà yên tĩnh dị thường.

Đến cả Đinh Tuấn Thông bình thường luôn ồn ào ầm ĩ cũng phá lệ ngoan ngoãn ngồi trên ghế salon, Diệp Uyển Nhàn bưng dĩa táo từ trong bếp ra, đưa mắt thấy cô trở về thì cười: "Về rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!