Cậu nói, vinh quang bắt đầu ở phương xa.
—— "Nhật Ký của Tiểu Quái Thú"
Bắt đầu từ năm tám tuổi, Đinh Tiễn đã không còn tổ chức tiệc sinh nhật.
Năm ấy em trai ra đời, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều là Đinh Tuấn Thông, không ai để ý đến cô.
Diệp Uyển Nhàn sinh Đinh Tuấn Thông thì sinh khó, đợi trước phòng sinh khoảng mười bốn tiếng đồng hô, cuối cùng lúc đẩy ra chỉ còn lại một hơi mà thôi. Ngay cả ông bố bình thường ít nói cũng không kiềm nén được, viền mắt đỏ hồng.
Thế mà Đinh Tiễn lại như kẻ ngoài cuộc đứng ở cửa phòng phẫu thuật.
Bà nội nói từ nhỏ cô đã nhẫn tâm rồi, sau này cũng sẽ không thương em trai, nên rất đề phòng cô, còn đặc biệt đón Đinh Tuấn Thông về quê nuôi một thời gian.
Từ nhỏ bà nội đã không thích cô rồi, nhất đinh ép Diệp Uyển Nhàn sinh con trai, bảo là muốn giữ lại gốc rễ. Thân thích cô dì trong họ cũng hay trêu với Đinh Tiễn: "Mẹ cháu muốn sinh em trai, cũng không cần cháu nữa."
Lần đầu tiên nghe câu này là năm ba bốn tuổi gì đấy, cô sợ quá bật khóc tại chỗ, ôm đùi Diệp Uyển Nhàn khóc lóc cầu xin.
Nhưng có vẻ người lớn rất thích lấy những câu đại loại đó ra dọa cô, "Có em trai rồi, sẽ không còn ai thương cháu nữa."
Một lần hai lần, rồi ba lần bốn lần.
Đinh Tiễn khắc ghi những lời đó vào trong lòng, cho đến lúc có một lần, ngay trước mặt mọi người trong nhà, bà nội giục Diệp Uyển Nhàn sinh con trai đi, Đinh Tiễn mới mở miệng khóc: "Cháu không muốn em trai, sinh ra cháu sẽ vất nó!"
Từ đó trở đi bà nội bắt đầu đề phòng cô, thường xuyên nửa đêm thức dậy nhìn, xem cô có ném Đinh Tuấn Thông đi thật hay không.
Còn Diệp Uyển Nhàn cũng dồn tất cả tinh lực vào người con trai, thường xuyên quên sinh nhật con gái.
Bản thân Đinh Tiễn cũng rất ít nói, trừ việc thỉnh thoảng mấy năm bố có nhớ ra thì sẽ đưa cô đến tiệm ăn.
Bây giờ ngay cả cô cũng gần như quên khuấy đi rồi.
Vừa cơm nước xong, Đinh Tiễn ngồi trước cây ngoằn ngoèo làm bài tập, chợt nhớ ngày mai là sinh nhật của cô.
Ngày mai…
Xem phim rạp…
Thế là sau đó chẳng còn tâm trạng làm bài nữa rồi.
Tiểu cô nương chống cằm, đôi mắt chớp chớp sau cặp kính cận.
Thôi bỏ đi, ngày mai sẽ kết thúc tất cả.
Thế là đêm hôm đó mất ngủ.
Đã nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường năm trăm lần, thế nhưng đồng hồ báo thức lại chậm rì rì như một bà lão, Đinh Tiễn trằn trọc khó ngủ, lăn qua lộn lại, cuối cùng khi màu trắng bạc vừa ló dạng nơi chân trời, cô mới đi vào giấc ngủ.
Hẹn xem phim là buổi chiều.
Đinh Tiễn tỉnh giấc lúc tám giờ.
Đúng như dự đoán, trong gương ở nhà vệ sinh, cô nhìn thấy vết quầng thâm sâu hoắm. Đợi đến khi cô rửa mặt xong đi ra thì Diệp Uyển Nhàn đã làm xong bữa sáng, nhìn cô nói: "Tới dùng bữa đi."
Đinh Tiễn đi theo gót, tay vừa nhón lấy một cái bánh bao cho vào miệng, thì nghe Diệp Uyển Nhàn đặt bát đũa xuống cái cạch, nói với cô: "Chiều nay dạy kèm Thông Thông môn toán đi."
Đinh Tiễn cầm bánh bao, vừa định nói gì đó thì sau lưng có tiếng Đinh Tuấn Thông mới dậy la to: "Chiều nay con có hẹn với Tiểu Vũ rồi."
Diệp Uyển Nhàn: "Con hẹn với Tiểu Vũ lúc nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!