Chương 12: Giấc mộng Nam Kha, cháy thành không tưởng (1)

Có một tâm hồn sinh ra đã nhạy cảm.

Cứ như vậy chạm nhẹ một cái, Đinh Tiễn cứ như nhìn thấy quỷ từ sau lưng xuất hiện, sống lưng dán lên mặt tường màu xanh lá lạnh như băng, mắt trừng lớn hệt chuông đồng, giống như con nai nhỏ hoảng sợ ngây ngô nhìn thiếu niên trước mặt.

Chu Tư Việt cười một tiếng, xoay người thành thạo ném bóng rổ vào sọt phía sau phòng học, rồi mới xoay người trở lại, nhìn xéo cô nói: "Có ngốc không vậy, đây là nước."

Lúc này Đinh Tiễn mới phát hiện trên cổ cùng xương gò má cậu cũng có những giọt mồ hôi chảy xuống, theo đường cong chảy vào đồng phục bóng rổ của cậu.

"A."

Đinh Tiện rời khỏi vách tường, điềm tĩnh kéo ghế trở về chỗ cũ.

Chu Tư Việt: "Ngốc."

Nói xong cũng không để ý tới cô, tiện tay rút một quyển sách, lại tùy ý lật một trang, vừa nhìn vừa lấy sách làm quạt, tóc mái theo gió mát bay bay.

Tất cả đều rất có dáng vẻ của thiếu niên.

Gần đây trong lớp xảy ra nhiều chuyện, hết tranh cử ban cán sự rồi đăng ký hội thể thao, sau kỳ thi kiểm tra chất lượng là ba ngày hội thể thao, sau đó mới nghỉ lễ Quốc Khánh.

Khổng Sa Địch muốn tranh cử vị trí ban cán sự văn nghệ, Tống Tử Kỳ thì muốn tranh cử ban cán sự thể dục.

Cấp ba là thời điểm ai ai cũng muốn tranh cử vào một chức vị nửa vời trong lớp, thuận tiện kiểm tra năng lực lãnh đạo cũng như khả năng quản lý tổ chức, chứ như chức vụ lớp trưởng bí thư rồi lớp phó học tập này, vừa nhiều chuyện lại phức tạp.

Thế là ban cán sự văn nghệ cùng ban cán sự thể thao trở thành chức vị hấp dẫn.

Tống Tử Kỳ lôi kéo Chu Tư Việt cùng với cậu ta tham gia tranh cử vị trí ban cán sự thể thao, thế nhưng lại bị Chu thiếu gia cười giễu cho qua, mà suy nghĩ một chút cũng phải, Chu thiếu gia làm sao có thể tranh cử vị trí đó chứ. Cậu vốn không cần kiểm tra khả năng lãnh đạo của mình, cậu giống cha mình, trời sinh có tính lãnh đạo, nhưng hết lần này tới lần khác lại không chịu câu nệ trói buộc.

Khổng Sa Địch lại lôi kéo Đinh Tiện: "Tiện Tiện, tớ cảm thấy cậu nên thử đi tranh cử vị trí lớp phó học tập đi, không thì bí thư đoàn hay ủy viên kỷ luật đều được." Nói rồi cũng không chờ cho Đinh Tiện trả lời, trực tiếp để Tống Tử Kỳ viết tên luôn.

"Không muốn mà —— "

Giọng của cô vừa lớn vừa chói tai, cứ như bị người ta đạp phải đuôi chó vậy, ngay cả Chu Tư việt đang đọc sách cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn cô, "Ai lại đạp phải đuôi của cậu à?"

Đinh Tiễn giờ mới lấy lại tinh thần, chậm rãi nói với Khổng Sa Địch: "Đừng viết, tớ không muốn làm đâu."

Mặc dù biết nơi đây không phải là ngôi trường lộn xộn như Diên Bình, nhưng mà cô chỉ muốn yên ổn học tập, quả thật không muốn thân mang chức vụ nào hết.

Khổng Sa Địch bị cô gào vào mặt thì sửng sốt, đầu óc xoay chuyển chậm, một lúc sau mới a a phản ứng lại, bảo Tống Tử Kỳ gạch tên.

Chu Tư Việt nhìn Đinh Tiễn như có chiều đăm chiêu.

Tiểu cô nương tâm tư tinh tế, nhận thấy có người nhìn sang, ánh mắt hai người chạm nhau trong không khí, rồi lại rất ăn ý đồng thời xoay đi.

Trên bục giảng nháo nháo hò hét bắt đầu tranh cử vị trí ban cán sự.

Tống Tử Kỳ dễ dàng được nhiều phiếu chọn. Chức vụ ban cán sự thể dục, thiếu niên đứng trên bục giảng ném cái nhìn quyến rũ về phía Chu Tư Việt, không biết lúc trước hai người này đưa ra chủ ý gì.

Từ xưa đến nay văn

-thể đã là một nhà, sau khi Tống Tử Kỳ có được vị trí ban cán sự thể dục, Khổng Sa Địch càng gấp gáp muốn có được chức vụ ban cán sự văn nghệ này.

Kết quả nửa đường lại nhảy ra một Trình Giảo Kim*.

(*Khi một người được gọi là Trình Giảo Kim thì ý chỉ đó là kẻ phá đám.)

Dương Thuần Tử trước nay vốn không nói nhiều trong lớp bỗng nhiên xin làm ban cán sự văn nghệ.

Nếu Chu Tư việt là hotboy của lớp, vậy thì Dương Thuần Tử chính là hotgirl rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!