Sau vụ án kia, kế hoạch của Đoạn Minh Sâm hoàn toàn bị phá sản, qua hôm sau cậu vờ như chẳng xảy ra chuyện gì, còn cố ý dậy thật sớm pha cà phê cho Ôn Hạc Xuyên.
Ôn Hạc Xuyên thay đồ xong rồi xuống lầu, hắn bắt gặp Đoạn Minh Sâm mặc tạp dề đứng chờ trước bàn ăn.
Đoạn Minh Sâm thấy hắn bước xuống liền nhanh chóng bưng ly cà phê lại gần, bộ dạng ngoan ngoãn săn sóc: "Anh yêu, sớm tốt lành."
Ôn Hạc Xuyên mỉm cười nhìn Đoạn Minh Sâm, hắn đưa tay gõ gõ vào cục u trên trán cậu.
Đoạn Minh Sâm đau điếng trực tiếp để ly cà phê xuống bàn la to: "Con mẹ anh, có bệnh hả!!"
Ôn Hạc Xuyên cười cười rồi ôm người vào lòng, giúp cậu xoa nhẹ vết sưng: "Lúc này mới đúng là em."
Đoạn Minh Sâm để hắn xoa cho mình một lúc rồi trừng mắt nhìn: "Não anh úng nước rồi hả?"
Ôn Hạc Xuyên buông cậu ra, hắn đi tới kệ mang giày, trước khi đi làm còn nghiêm túc nhìn Đoạn Minh Sâm nói: "Sau này đừng giả vờ nữa."
Sau khi con trai cưng kết hôn được mấy tháng, Đoạn Nhân Thành mới chủ động gọi một cuộc điện thoại.
"Tranh thủ về nhà một chuyến đi."
"Sao vậy ạ? Nhớ con rồi hả?"
"Ba vừa từ nước ngoài về, muốn gặp con trai một chút."
Cúp điện thoại, Đoạn Minh Sâm nhìn lịch một lúc rồi quyết định ngày mai sẽ về nhà thăm người ba già bôn ba của mình.
Vừa ném điện thoại qua một bên thì nó lại vang lên, Đoạn Minh Sâm cầm lên nhìn, tên người gọi là Hạ Vân.
Từ sau lần đụng mặt ở quán kia, bọn họ đã rất lâu không liên lạc với nhau.
Có thể do Hạ Vân còn giận, mà cậu cũng không còn mặt mũi để liên lạc với y.
Dù mặt Đoạn Minh Sâm có dày tới đâu thì vẫn luôn e dè trước Hạ Vân.
Hiếm khi Hạ Vân chủ động hẹn mình, Đoạn Minh Sâm đến chỗ hẹn khá sớm chờ y, mắt thấy Hạ Vân đến liền đưa tay vẫy vẫy.
Hạ Vân kinh ngạc nhìn Đoạn Minh Sâm, sau đó nở nụ cười: "Hiếm khi thấy cậu để tóc ngắn nha."
Đoạn Minh Sâm toét miệng cười: "Đẹp trai không?"
Hạ Vân gật đầu: "Rất đẹp." Hai người đơn giản trò chuyện vài câu trong lúc chờ món ăn lên, Hạ Vân là người không giỏi che giấu, y vẫn luôn trong bộ dạng có lời muốn nói, Đoạn Minh Sâm nhìn y đến sốt ruột: "Cậu có chuyện muốn nói với tôi à?"
"Rất tốt nha."
"Hai người....! Vẫn đi tìm người khác hả?"
"Không, tụi này bắt đầu yêu đương nghiêm túc rồi."
"Hả?"
Đoạn Minh Sâm nhìn cặp mắt trợn tròn của Hạ Vân, trông thật đáng yêu, cậu nhịn không được đưa tay nhéo nhéo mặt y: "Lúc đầu thì hơi chán, nhưng bây giờ cảm thấy rất tốt."
Hạ Vân run run một lúc rồi nói: "Không phải hai người giả bộ ư? Sao giờ lại yêu đương rồi? Tên Hạc Xuyên này....! Gần đây tôi mới phát hiện cậu ta....."
"Làm sao?"
Hạ Vân cảm thấy chuyện này có chút khó nói, y chần chừ mãi mới mở miệng: "Đời tư thật sự rất lộn xộn."
Đoạn Minh Sâm rộng lượng nói: "À, cái này thì tôi có biết, đó là trước khi kết hôn rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!