Cuối tuần, Ôn Hạc Xuyên tỉnh dậy khá sớm, khoảng thời gian bận rộn công việc đã tạo cho hắn thói quen.
Ôn Hạc Xuyên vừa cử động người liền phát hiện Đoạn Minh Sâm giống như bạch tuộc nằm úp sấp dính lên người hắn.
Tạm thời từ bỏ ý định xuống giường, Ôn Hạc Xuyên đưa tay xoa xoa mái tóc ngắn mới cắt của Đoạn Minh Sâm, có đánh chết hắn cũng không tin Đoạn Minh Sâm có thể thích mình nhanh như vậy.
Thế nhưng dạo gần đây cậu thay đổi rất nhiều, ngay cả trên giường cũng ngoan ngoãn nghe lời, điều này có chút quái dị.
Hiếm khi Ôn Hạc Xuyên có một buổi sáng thảnh thơi để suy nghĩ, sự thay đổi của Đoạn Minh Sâm bắt đầu từ sau sinh nhật cậu.
Vào hôm ấy, Ôn Hạc Xuyên đã nghĩ sẽ tổ chức một tiệc sinh nhật bất ngờ cho cậu, nếu như là người khác thì không khó, nhưng đối phương là Đoạn Minh Sâm, sẽ khó có thứ gì khiến cậu bất ngờ.
Ôn Hạc Xuyên từ nhỏ đã là người biết nhìn xa trông rộng, hắn đã nghĩ rất lâu xem Đoạn Minh Sâm có đáng để mình cố gắng hay không, cuối cùng hắn cảm thấy vẫn nên nghiêm túc đối tốt với cậu, dù rằng không biết lý do của Đoạn Minh Sâm là gì, nhưng cậu đã chờ hắn năm tiếng, vậy thì lần sinh nhật này hắn chân thành một chút cũng không có vấn đề gì.
Nhưng Đoạn Minh Sâm cần gì?
Ôn Hạc Xuyên suy nghĩ một chút, cuối cùng đưa ra kết luận chính là Hạ Vân.
Ôn Hạc Xuyên mơ hồ nhớ tới Đoạn Minh Sâm từng nói Hạ Vân là hình mẫu mà cậu khao khát, vậy thì Hạ Vân là người thế nào? Khuôn mặt y rất thuần khiết, là người khá bảo thủ, chính hắn đã từng muốn đè y.
Ôn Hạc Xuyên nhớ lại suy nghĩ muốn đè Hạ Vân của mình vào mấy năm trước, hắn thực sự đã phụ lòng Hạ Vân, y vẫn luôn xem hắn là bạn bè.
Thế nhưng trong mắt Đoạn Minh Sâm thì sao? Cậu với Hạ Vân là hai dạng người hoàn toàn đối lập, cậu muốn trở thành người như Hạ Vân ư? Cái này không có khả năng lắm.
Ôn Hạc Xuyên suy nghĩ nửa ngày vẫn cho ra một kết luận không khác gì ban đầu, trong lòng Đoạn Minh Sâm vẫn luôn yêu thích dáng vẻ sạch sẽ hồn nhiên, nhưng bản thân cậu lại quá phóng đãng, sự tinh khiết dần chết mòn, vì vậy chỉ có thể khao khát mà thôi.
Ôn Hạc Xuyên nhìn lại bản thân, hắn đã hai mươi sáu rồi, những thứ hồn nhiên gì đó cũng đã không còn, cuối cùng hắn nghĩ ra một biện pháp, quyết định này đưa ra rất dứt khoát.
Ôn Hạc Xuyên ở trước mặt người ngoài luôn phải giả vờ, điều này Đoạn Minh Sâm đều biết rõ, vì vậy hắn quyết định ở trước mặt cậu không cần giữ mặt mũi nữa.
Dường như Đoạn Minh Sâm có chút động lòng trước sự chân thành của hắn, điều này cho thấy hắn đã thành công rồi nhỉ? Trong lòng Ôn Hạc Xuyên rất đắc ý, xem ra sau này có tách khỏi Đoạn Minh Sâm, hắn cũng xem như có năng lực về mặt tình cảm, nhưng hắn chưa đắc ý được bao lâu, thì Đoạn Minh Sâm đã vì hắn mà cắt đi mái tóc dài quan trọng của cậu.
Ôn Hạc Xuyên hơi kinh ngạc, Đoạn Minh Sâm đã yêu thích hắn đến mức này rồi ư? Thực sự hắn có chút nghi ngờ trong chuyện này, dù thế nào hắn cũng không tin Đoạn Minh Sâm chỉ vì một chút cảm động mà có thể yêu một người ngay được.
Vậy mà Ôn Hạc Xuyên lại không thể kiềm chế nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực mình, hắn đã từng quen rất nhiều người, nhưng chưa ai dám vì hắn mà vứt bỏ đi thứ quý giá của bản thân như thế.
Vậy hắn cần phải làm gì để đáp lại cậu đây? Ôn Hạc Xuyên nghĩ lại ý định ban đầu của mình, hắn chỉ muốn thông qua cậu để luyện tay nghề mà thôi, cúi đầu cọ cọ lên mũi Đoạn Minh Sâm hai cái: Yêu đương thật phiền phức, nhưng nó lại khiến người ta thật mong đợi, thôi thì không nghĩ nhiều nữa.
Lúc Đoạn Minh Sâm tỉnh dậy thì trên giường chỉ còn lại mình cậu, nhanh chóng rửa mặt đơn giản liền xuống lầu tìm người, Ôn Hạc Xuyên đã sớm ngồi trên ghế sô pha xem tạp chí, thấy cậu đi xuống liền vẫy tay kêu lại.
Đoạn Minh Sâm ngáp một cái, đi tới gần quăng dép ngã nhào vào lồng ngực hắn, Ôn Hạc Xuyên xoa đầu cậu: "Sao em càng ngày càng giống mèo thế."
Ôn Hạc Xuyên nghịch tai cậu: "Cũng không thấy em kêu."
"Dạo này không kêu nữa."
"Anh cũng đâu cấm em."
Đoạn Minh Sâm ngẩng đầu, chớp chớp mắt nhìn hắn: "Những chuyện anh không thích em sẽ không làm."
Ôn Hạc Xuyên hôn lên trán cậu: "Buổi chiều sẽ dẫn em ra ngoài chơi."
Đoạn Minh Sâm hưng phấn nói: "Đi đâu á?"
"Đến thì sẽ biết."
Nói là buổi chiều nhưng đến chạng vạng hai người mới ra khỏi nhà, Đoạn Minh Sâm không biết Ôn Hạc Xuyên đang định làm gì, kỳ thực gần đây cậu có chút khó chịu, cứ như mình đang tự đào hố chôn vậy.
Vì muốn trở thành dáng vẻ hắn yêu thích nên lúc trên giường cậu không dám kêu quá phóng đãng, cậu đã nhịn đến muốn hộc máu luôn rồi, có điều nhìn Ôn Hạc Xuyên đối xử với cậu ngày càng dịu dàng, trong lòng vẫn cảm thấy rất thành công.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!