Hai người tắm rửa xong xuôi liền nằm lên giường ngủ thẳng đến sáng hôm sau, Đoạn Minh Sâm bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại của Ôn Hạc Xuyên, cậu đưa tay vỗ vỗ lên mặt hắn ba cái: "Mau nghe điện thoại đi."
Ôn Hạc Xuyên không mở mắt, lấy tay mò tìm điện thoại một hồi mới bắt lên nghe, phía bên kia truyền đến giọng nói trầm ổn của Ôn Nghị: "Đã tỉnh ra chưa?"
Ôn Hạc Xuyên nghe thấy miễn cưỡng mở mắt: "Có thể về rồi ạ."
"Chắc chứ."
"Vâng."
"Trở về lại tiếp tục hồ đồ?"
"Sẽ không đâu ba."
"Được, chiều nay lão Mã sẽ đến đón hai đứa."
Đoạn Minh Sâm mơ màng nghe, cậu nghiêng người nhìn Ôn Hạc Xuyên: "Nhanh vậy đã về rồi à, còn chưa được bao lâu mà."
"Cũng không khác mấy, anh còn có việc."
"Được rồi." Đoạn Minh Sâm ngáp một cái, đang muốn ngủ tiếp thì bị Ôn Hạc Xuyên nhéo nhéo má: "Trước khi trở về, chúng ta phải lập hiệp ước."
"Về chuyện gì."
"Nếu đã quyết định yêu đương thì cả hai phải tuân thủ một ít quy tắc."
Đoạn Minh Sâm ngáp vài cái rồi mở mắt: "Được thôi."
Ôn Hạc Xuyên nhìn đôi mắt ngấn nước chưa tỉnh ngủ của cậu, trong phút chốc cảm thấy người trước mặt thật sự rất đẹp, hắn suy nghĩ một lúc rồi nói: "Đầu tiên, trong lúc yêu đương chúng ta chỉ được ngủ với nhau."
Đoạn Minh Sâm thoải mái đáp ứng: "Được nha, dù sao anh cũng rất lợi hại."
"Thứ hai, không được dây dưa với bạn tình cũ, cái này chủ yếu nói em đó."
"Tại sao chứ, làm như anh không có."
"Trước giờ anh luôn giải quyết gọn gàng."
Đoạn Minh Sâm khinh thường nhìn hắn: "Eo ơi, thế Lăng Phong từ trong đá chui ra à."
Đoạn Minh Sâm "xùy" một tiếng: "Còn gì nữa không?"
"Điều cuối cùng, nếu như chúng ta đã yêu đương thì hi vọng em có thể tôn trọng anh."
"Biết rồi, vậy chúng ta nên đề ra một kỳ hạn đi."
Ôn Hạc Xuyên nhìn lịch một lát: "Một năm."
Trong nháy mắt, Đoạn Minh Sâm nhào lên hôn hắn một cái: "Được, vậy một năm sau lại ăn chơi tiếp."
Bàn việc xong xuôi, hai người đứng dậy rửa mặt, Ôn Hạc Xuyên lấy khăn trắng trong tủ ra, hắn ném cho Đoạn Minh Sâm vài xấp để cậu hỗ trợ phủ lên các vật dụng trong nhà.
Đoạn Minh Sâm thực sự lười biếng, đến khi Ôn Hạc Xuyên đã dọn dẹp xong thì cậu vẫn đang ngồi xổm trước bàn ti vi, chẳng biết định làm gì.
Ôn Hạc Xuyên đi tới đạp đạp lên mông cậu, Đoạn Minh Sâm chủ động ngồi hẳn lên bàn chân hắn: "Mấy bộ này khá hay, em mang về xem."
"Mang về làm gì, trong nhà còn rất nhiều."
"Không giống nhau, mấy bộ này đã giúp em khắc phục nỗi sợ phim kinh dị nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!