Ngày hôm sau, hai người đến trường học đưa thêm một ít văn phòng phẩm, lần này Đoạn Minh Sâm rất tích cực: "Trước khi về, em có thể dạy các bạn nhỏ một buổi giáo dục giới tính được không?"
"Em đối với việc này luôn nhớ mãi không quên hả?"
Đoạn Minh Sâm quay đầu nghiêm túc nói: "Đây là chút ít tri thức có thể giảng dạy của em nha."
"Xem ra em rất tự hào nhỉ?"
Đoạn Minh Sâm không biết xấu hổ là gì: "Đúng thế."
Khi hai người đến đưa đồ dùng cho hiệu trưởng, đúng lúc trường học tổ chức hội thao, tất cả các bạn nhỏ đều đang xếp hàng trước ghế của mình, Đoạn Minh Sâm chưa từng thấy một hội thao nào đơn sơ như vậy, cậu vỗ vỗ vai Ôn Hạc Xuyên: "Chúng ta ở lại xem hết rồi hãy về nhé?"
Ôn Hạc Xuyên gật đầu, lễ phép hỏi ý hiệu trưởng xem hai người ở lại có tiện hay không.
Hiệu trưởng vốn muốn mời bọn họ ở lại xem, nghe Ôn Hạc Xuyên hỏi tới liền nhiệt tình đồng ý.
Đoạn Minh Sâm tản bộ đến gần chỗ các bạn nhỏ đang chuẩn bị thi đấu, cậu tính hỏi tụi nhỏ vài câu về các hạng mục thi.
Vừa thấy Đoạn Minh Sâm lại gần, đám nhỏ liền nhanh chóng đứng dậy trả lời, trường của bọn họ không có quá nhiều học sinh nên ở đây khi thi đấu không phân biệt tuổi tác.
Cậu ngó xung quanh, thấy một bạn nhỏ lớp bốn đang đứng cùng các anh lớp năm lớp sáu chuẩn bị thi chạy 800 mét, chiều cao của đàn anh lớp sáu rõ ràng chiếm ưu thế hơn: "Mấy đứa thi đấu vậy có công bằng không đó?"
Một nhóc lớp sáu cao to ngại ngùng nói: "Dạ thầy Đoạn, nhóc Lưu Dương này dù chỉ mới lớp bốn nhưng chạy rất nhanh luôn.
Hiệu trưởng hay nói cậu ấy chạy nhanh như báo, lần nào thi nhóc ấy cũng đứng nhất hết đó."
Lưu Dương tràn đầy tự tin gật đầu: "Thầy thể dục có nói thể thao không phân biệt tuổi tác, chỉ cần chạy nhanh là được."
Đoạn Minh Sâm vò vò đầu cậu nhóc: "Nhóc con rất tự tin ha."
"Vâng! Con chạy nhanh nhất trường luôn đó!"
"Ai da tự cao quá rồi nha."
"Nếu thầy không tin thì có thể so tài với con nha."
Đoạn Minh Sâm khóe miệng giật giật: "Thầy hả? Thầy mà làm như thế chẳng khác nào đang bắt nạt bạn nhỏ."
Lưu Dương khẳng định lần nữa: "Thể thao không phân biệt tuổi tác, như vậy không tính là bắt nạt."
"Để con nói cho thầy nghe nha, con có biệt danh là tia chớp, nếu con chạy thắng thầy thì thầy không được khóc đâu á."
Lưu Dương vẫn kiên trì, nhóc còn ưỡn cao bộ ngực bé con: "Là đàn ông thì không sợ thua."
Đoạn Minh Sâm nhìn dáng vẻ tự tin của nhóc con, cậu thật muốn trêu ghẹo một lần: "Chờ một tí nha."
Cậu nhìn một vòng quanh sân, phát hiện Ôn Hạc Xuyên đang cùng hiệu trưởng nói chuyện, thế là chạy một mạch đến chào hỏi hiệu trưởng, sau đó nói với Ôn Hạc Xuyên: "Em muốn thi chạy 800 mét."
Ôn Hạc Xuyên nhìn cậu đánh giá: "Em được không đó?"
Đoạn Minh Sâm trừng hắn: "Anh xem thường ai hả? Nếu em về nhất thì thưởng gì đây?"
Ôn Hạc Xuyên nhìn đám nhóc phía xa: "Thua thì rất khó coi đó."
"Được hay không là chuyện của em, nhưng phần thưởng là việc của anh."
Ôn Hạc Xuyên nhếch miệng cười: "Được, thắng thì có thưởng."
"Nếu em không ngại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!