Chương 14: (Vô Đề)

Bị ép kết hôn

Trans: Ying Ying

Sau đó ông nhìn về phía lớp học vẫy vẫy tay, bên kia có vài thầy giáo đang một mực đứng chờ, thấy hiệu trưởng phát tín hiệu liền nhanh chóng chạy tới.

Có vài người quen biết Ôn Hạc Xuyên chủ động chào hỏi: "Ôn tiên sinh đến rồi."

Ôn Hạc Xuyên gật đầu, sau đó lôi Đoạn Minh Sâm xuống phía sau xe, bắt đầu vận chuyển sách vở và văn phòng phẩm.

Chuyện công ích như vậy Đoạn Minh Sâm đã xem không ít lần trên ti vi, cậu cảm thấy những việc này thường là do minh tinh hoặc các công ty lớn vì danh tiếng mới tận lực đi làm.

Ngay cả ba cậu cũng đã từng làm vài lần, cậu luôn cảm thấy những chuyện này đều là làm màu thôi.

Ôn Hạc Xuyên nhìn bộ dạng không thú của Đoạn Minh Sâm, bèn nhét vào ngực cậu một chồng sách: "Mau tới phụ."

Đoạn Minh Sâm trước giờ vẫn luôn lễ độ hiểu chuyện khi ở bên ngoài, huống chi phía sau cậu còn có vài người thầy giáo đang bắn ánh mắt nhìn cậu.

Lúc Đoạn Minh Sâm vận chuyển các chồng sách vở, ánh mắt của mọi người nhìn cậu như đang nhìn thiên sứ, khiến nụ cười của Đoạn Minh Sâm có chút lúng túng.

Cậu nhỏ giọng hỏi Ôn Hạc Xuyên: "Chuyển đồ xong chúng ta về liền hả?"

"Không về."

"Không về thì còn làm gì nữa?!"

"Trước giờ khi làm việc tốt tôi đều phải đi giao lưu để mọi người ghi nhớ việc làm của tôi."

"Con mẹ nó, anh quả thực không biết xấu hổ luôn."

Vận chuyển xong sách vở, Ôn Hạc Xuyên bắt đầu mang theo Đoạn Minh Sâm đi xung quanh khuôn viên trường học giao lưu, một tay hắn cầm một túi gôm cùng bút chì đáng yêu, tay còn lại thì gõ cửa một lớp học.

Hai người vừa bước vào liền nghe thấy giọng nói lanh lảnh vang lên: "Cả lớp đứng!"

"Chào thầy Ôn ạ!!"

Giáo viên trong lớp lập tức mời Ôn Hạc Xuyên lên bục giảng: "Các bạn học sinh chú ý, vị này chính là thầy Ôn vẫn luôn giúp đỡ cho trường chúng ta, sách vở hàng năm đều do thầy Ôn tài trợ, chúng ta phải ghi nhớ sự giúp đỡ của thầy Ôn đúng không nào?!"

"Vâng!! Cảm ơn thầy Ôn ạ!!"

Đoạn Minh Sâm cũng cầm theo một túi gôm cùng bút chì đáng yêu đứng phía dưới, cậu có chút đố kị nha: Mẹ nó, mình cũng phụ giúp nửa ngày, tại sao mấy đứa nhỏ không thèm gọi mình một tiếng thầy Đoạn?!

Theo Ôn Hạc Xuyên đi hết mấy phòng học, Đoạn Minh Sâm rốt cuộc không thể nhẫn nại được nữa, cậu kéo tay Ôn Hạc Xuyên sang một bên: "Thương lượng với anh chuyện này."

"Chuyện gì thế?"

"Một lát, anh cho tôi lên bục giảng nói hai câu thôi được không?"

"Cậu định nói cái gì?"

"Phắc, còn nghi ngờ gì nữa! Mấy câu khách sáo tôi cũng biết nói mà!"

"Được đó, cho cậu một cơ hội."

Đoạn Minh Sâm nắm tay, trong lòng âm thầm chuẩn bị lời thoại.

Cậu nhất định phải tỏa sáng, sáng mù mắt chó của Ôn Hạc Xuyên mới được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!