Chương 9: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Đào Trĩ bị Ivan đánh thức.

Cậu không cẩn thận ngủ quên, khi tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường. Cậu còn tưởng người hầu đã đưa mình ra và mặc quần áo giúp mình.

Đào Trĩ cảm thấy toàn thân đau nhức, nếu là căng cơ do huấn luyện ngày hôm qua gây ra thì chỉ là đau ở chân. Cậu còn cảm thấy đau dữ dội ở sau gáy nữa.

Đào Trĩ đưa tay sờ gáy mình, cứ có cảm giác là lạ. Cậu ngẩng đầu nhìn Ivan dang thắt cà vạt nói: "Điện hạ, hình như hôm qua em bị côn trùng cắn ở sau gáy, ngủ dậy có chút đau."

Nói xong, cậu quay đầu lại cúi xuống, để lộ chiếc cổ trắng nõn. Bên trên vẫn lưu lại vết cắn đêm qua Ivan để lại.

Ivan chột dạ quay mặt đi, mặt không đổi sắc nói dối: "Chắc là cậu bị sái cổ rồi."

Đào Trĩ lẩm bẩm trong lòng, vị trí sái cổ cũng không phải như này.

Nhưng bây giờ cậu cũng không có nhiều thời gian để quan tâm đến chuyện này. Hôm qua bọn họ được nghỉ, hôm nay sẽ chính thức tham gia huấn luyện của học viện quân sự, các đội chiến thắng trong cuộc thi lần trước đều được tham gia chuẩn bị cho trận chung kết. 

Lần này Đào Trĩ không dám nói đi riêng với Ivan nữa, cậu nhớ rõ hôm qua anh tức giận vì việc này, sau khi dỗ dành xong còn bị hành hạ một trận, cậu nghi ngờ Ivan dùng việc công trả thù riêng!

Hai người ăn sáng xong, cùng nhau ra khỏi nhà, Đào Trĩ cảm thấy cơ thể mình như bị ô tô cán qua, đôi chân dài của Ivan chỉ có thể bước chậm rãi, từ từ đi bên cạnh Đào Trĩ.

Từ trước đến nay Ivan luôn là người ít nói, Đào Trĩ đã quá quen rồi, cậu cúi đầu nhìn mũi chân, suy nghĩ xem hôm nay làm cách nào để rút ngắn khoảng cách với anh, thái độ khẩu thị tâm phi của Ivan hôm qua đã nhen nhóm cho cậu một tia hy vọng. Có thể thấy tảng băng trôi có dấu hiệu tan chảy, cậu mừng như điên.

"Cậu… thích trẻ con không?" Ivan đột nhiên mở miệng.

Đào Trĩ nghe vậy liền sững người, chẳng lẽ… Ivan hỏi như vậy, là vì muốn một đứa con?

Cậu cảm giác được khoảng cách của mình và mục tiêu lại gần thêm một bước, không kìm được hưng phấn xáp lại người Ivan, cười với anh một cái rõ tươi: "Tất nhiên, trẻ con rất đáng yêu, mềm mềm mại mại, ôm trong tay giống như một viên kẹo dẻo vậy."

Ivan nghe vậy thì nghiêm túc suy nghĩ, anh chỉ cảm thấy trẻ con thật phiền phức và ồn ào, đáng ghét.

Nhưng anh lại nhìn Đào Trĩ đang cười tươi, khi cậu cười, đôi mắt cong lên, lộ ra chiếc răng khểnh trắng sáng, giống như một mặt trời nhỏ ấm áp.

Nếu như…. có một bảo bối giống Đào Trĩ, anh cũng không ngại phiền.

"Điện hạ thì sao? Ngài có thích trẻ con không?" Đào Trĩ cũng chớp mắt hỏi hắn.

Anh nhìn vẻ mặt vui mừng nhảy cẫng của Đào Trĩ, giống như có một chiếc đuôi nhỏ sau mông đang điên cuồng vẫy vẫy. Không nhịn được nhếch miệng cười, sau đó lại kéo khóe miệng xuống, không thể để cho Đào Trĩ thấy được, cố ý kiêu ngạo nói: "Miễn cưỡng có thể chấp nhận được."

Đào Trĩ không hiểu, thích là thích, không thích thì không thích. Miễn cưỡng có thể chấp nhận là sao? Ivan nói lấp lửng như vậy khiến cậu không thể đoán ra được.

Tâm tư của Ivan đúng là thâm sâu khó đoán.

Đào Trĩ vừa đi vừa chĩa mũi tên uất hận lên người Ivan, hai người nhanh chóng đến căn cứ huấn luyện báo danh.

Căn cứ huấn luyện của Học viện Quân sự Hoàng gia được xây dựng trên một cảng sao bị bỏ hoang. Sau khi xuất trình thẻ căn cước, thang treo mở ra, họ bước vào cửa hầm dẫn đến khu huấn luyện dưới lòng đất. Do hai người ở hai hệ riêng nên cùng nhau tách ra. Cậu đến hệ chỉ huy còn Ivan đến hệ chiến đấu.

Khi đến nơi, Đào Trĩ ngạc nhiên khi thấy Bối Duy – Người đã đụng mặt mình trong hoàng cung hôm qua, cũng đang ở đây. Anh ta mặc bộ đồng phục của huấn luyện viên, đang ghi chép thông tin cũng từng người tham gia thi đấu.

"Lần này nửa thời gian đầu tiên sẽ tách hai hệ chỉ huy và chiến đấu ra huấn luyện riêng. Khu ký túc xá cũng chia làm hai khu – A và B. Các bạn phải tuân theo thời gian huấn luyện hàng ngày, không được đi muộn về sớm, càng không được phép chạy loạn ký túc xá. Mong rằng mọi người sẽ cùng nhau duy trì sự hài hòa giữa hai bên ký túc xá, nếu như bị phát hiện, sẽ bị tước bỏ tư cách huấn luyện."

Sau khi Bối Duy nói xong các điều cần chú ý, hắn liếc Đào Trĩ với dáng vẻ ám chỉ điều gì đó.

"…"

Đào Trĩ coi như hiểu, lão hoàng đế vì đề phòng cậu đã phải khổ tâm rất nhiều.

Bối Duy đi một đường từ đầu hàng xuống cuối hàng, cuối cùng đứng trước mặt Đào Trĩ, đưa cho cậu thẻ phòng ký túc xa, đi bên cạnh hắn còn có một huấn luyện viên alpha.

"Ký túc xá của bạn ở khu A12. Đây là huấn luyện viên của bạn, Á Luân. Từ giờ trở đi, anh ấy sẽ hướng dẫn bạn điều cần chú ý khi thi đấu của hoa tiêu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!