Chương 7: (Vô Đề)

Đào Trĩ mất hồn bạt vía bò lên xe, Ivan thấy cậu bò lên xe bất thình lình hỏi một câu: "Ăn hết chưa?"

Câu hỏi này khiến Đào Trĩ choáng váng, nhớ đến một núi đồ ăn Ivan nhồi cho mình trước khi rời đi chột dạ nói: "Xong rồi."

Ivan gật đầu, trong xe yên tĩnh, ngay lúc Đào Trĩ cho rằng Ivan đã bỏ qua việc ăn uống thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Sau này…. đừng đến căng tin ăn nữa."

"Đến ký túc xá của tôi, người hầu sẽ chuẩn bị đồ ăn cho cậu."

"…Cảm ơn điện hạ." Đào Trĩ rưng rưng nước mắt đáp lại, Ivan vẫn không chịu buông tha cho cậu. Vốn tưởng rằng sự khác thường hôm nay chỉ là do điện hạ nhất thời nhiệt huyết dâng trào, không nghĩ nó sẽ là một trận chiến kéo dài.

Đào Trĩ liếc trộm một cái, phát hiện tâm trạng của Ivan đang khá tốt, anh đang lười biếng dựa lưng vào ghế da.

Quên đi, miễn anh vui là được.

Xe đi xuống hầm gửi xe của học viện quân sự, Đào Trĩ đột nhiên chặn Ivan đang định xuống xe lại: "Điện hạ, hay là chúng ta tách nhau ra đi vào trường nhé."

Nếu đi cùng người của hoàng thất vào học viện quân đội, nhất là thái tử điện hạ Ivan thì chẳng khác treo một chiếc đèn khổng lồ chiếu vào người mình. Đào Trĩ không muốn quá mức rầm rộ, cũng không muốn mọi người biết về cuộc hôn nhân của mình và Ivan.

Ivan dừng động tác, tâm trạng tốt khi nãy nháy mắt bay vèo qua cửa sổ xe như con chim xổng chuồng. Trong đầu đang đoán xem ý của Đào Trĩ là gì, không chú ý ngữ điệu của mình có chút oán thán như người vợ nhỏ bị ruồng bỏ: "Đi cùng tôi khiến cậu mất mặt?"

Ivan buồn bực, anh không biết Đào Trĩ đang nghĩ gì. Rõ ràng vừa nãy còn thổ lộ tình cảm trước mặt anh, bây giờ lại không chịu đi cùng anh, chẳng lẽ lại là chiêu lạt mềm buộc chặt?

Đào Trĩ nghe vậy là biết tỏng Ivan mất hứng, vội vàng phủ nhận: "Không…"

"Vậy cậu đi đi."

Ivan nói, khoanh tay dựa vào cửa xe, ngoài miệng thì tỏ vẻ không quan tâm nhưng ánh mắt dán chặt vào Đào Trĩ. Môi mím chặt, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh nhạt, có chút dọa người.

Đào Trĩ không biết lời của anh nói là thật hay giả, ngập ngừng một chút: "Vậy em đi nhé?"

Vừa nói vừa giơ chân lên, nhiệt độ xung quanh lập tức xuống âm độ. Toàn thân Đào Trĩ cứng đờ, xem ra Ivan đang thử cậu.

Hai người giằng co một hồi, đột nhiên trong hầm gửi xe có người hô to: "Tiểu Trĩ! Cuối cùng mày cũng đến trường!"

Đào Trĩ quay đầu nhìn người đang đi về phía bọn họ. Là Tuấn Hạo – hàng xóm của cậu. Tuấn Hạo còn là người có điểm sổ đứng đầu hệ chiến đấu.

Cậu và Tuấn Hạo quen nhau gần năm năm. Là bạn học cấp ba và đại học. Ngoài An Khả thì đây là người duy nhất cậu có thể coi là người quen.

Tuấn Hạo đến gần mới thấy bên cạnh Đào Trĩ còn có thái tử điện hạ, hình như tâm trạng của Ivan không tốt, hắn sợ hãi hành lễ: "Điện hạ."

Ivan mặt không đổi sắc gật đầu, không có ý rời đi.

Tuấn Hạo đành phải cắn răng nói với Đào Trĩ: "Mấy hôm nay mày đi đâu? không về nhà cũng không đến trường. Tao hỏi An Khả, nó cũng chỉ ấp úng mấy câu rồi không chịu nói gì cả, hại tao lo lắng."

Tất nhiên Đào Trĩ sẽ không nói chuyện mình và Ivan kết hôn, chỉ đành nói dối: "Bà nội nhập viện rồi, mấy ngày nay tao phải ở lại chăm sóc bà…"

Những lời này vừa nói ra, Ivan càng u ám hơn, không khí bây giờ còn lạnh hơn cả lúc trước. Đào Trĩ ngậm chặt miệng không dám nói thêm một chữ nào.

Hình như Ivan giận hơn rồi.

Tâm trạng của Ivan đang vô cùng uất hận, rõ ràng mấy ngày nay Đào Trĩ bận rộn chuẩn bị hôn lễ với anh, nhưng khi đối mặt với một tên alpha không biết chui ra từ đâu lại phải nói dối?

Ban đầu Ivan còn tính im lặng, nhưng sau cùng vẫn lên tiếng: "Hai người quen nhau?"

Tuấn Hạo được thái tử hỏi han, thành thật nói: "Thần và Tiểu Trĩ là hàng xóm, cũng là bạn thân năm, sáu năm rồi."

Tiểu Trĩ.

Bạn bè thôi mà, có cần phải xưng hô thân mật như thế không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!