Chương 5: (Vô Đề)

Đào Trĩ nhìn anh ngoan ngoãn uống thuốc bổ. Trong lòng trộm tính toán một hồi, cứ duy trì vài ba ngày như này thì kể cả trâu già cũng có thể cày đất!

Uống xong vừa lúc đến giờ đi ngủ, Đào Trĩ mượn nước đẩy thuyền muốn đến phòng Ivan nhưng bị người hầu ngăn lại: "Hoàng đế điện hạ đã dặn dò, trước khi cử hành hôn lễ cần phải ngủ riêng. Xin ngài đi nghỉ sớm, mai còn phải tiếp khách."

Lão hoàng đế đang cảnh giác với ai? Còn sai người hầu để mắt đến cậu.

Đào Trĩ biết lão hoàng đế rất muốn đá mình ra ngoài, càng muốn cản cậu càng không thèm nghe theo! Xoay người lại hướng đôi mắt ngấn lệ nhìn Ivan: "Điện hạ, em sợ tối. Không ngủ một mình đâu."

Người hầu thấy Đào Trĩ không nghe theo chỉ thị của hoàng đế, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa. Hắn sợ Ivan không cưỡng lại được nước mắt mỹ nhân mà gật đầu đồng ý, vội vàng nói: "Thần sẽ để đèn trong phòng ngủ cho ngài."

Còn lâu Đào Trĩ mới để bọn họ toại nguyện. Cậu kéo khóe miệng xuống giả vờ khó chịu, giọng nói mang theo chút nũng nịu: "Điện hạ, em có bệnh, không ai ngủ cùng sẽ phát bệnh!"

"Bệnh gì?" Ivan muốn xem cậu còn có thể vẽ đến đâu.

"Mộng du…giả dụ nửa đêm em xông vào phòng của người khác, không cẩn thận trèo lên giường họ…"

"…"  Nếu Đào Trĩ không bị bắt thì đúng là một kỳ tích.

Ivan đen mặt, không nói gì nhìn Đào Trĩ rồi vô tình bước đi.

Kế hoạch của Đào Trĩ thất bại, cậu ngoan ngoãn trở về phòng của mình nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ, nghĩ đợi đến khi tất cả người hầu đều đi nghỉ thì sẽ lẻn ra ngoài. Tuy nhiên, đệm trong tẩm cung quá mềm, sau khi nheo mắt, lại nheo mắt,…đột nhiên… ngủ quên.

Ban đầu Ivan cho rằng người xảo quyệt như Đào Trĩ sẽ không bỏ lỡ cơ hội đánh úp vào ban đêm, anh đã nằm trên giường ôm cây đợi thỏ suốt một đêm.

Đào Trĩ không đến. Khi anh tỉnh lại và đi vào phòng ngủ của Đào Trĩ, anh nhìn người đàn ông đêm qua còn mếu máo nói mình sợ tối đang say giấc nồng, quay người bỏ đi không biết phát tiết ở đâu.

Không phải nói không có người ngủ bên cạnh sẽ phát bệnh à?

Không phải sẽ bị mộng du à? Không phải nói sẽ bò lên giường à?

Anh đúng là bị điên mới tin tên nhóc lừa đảo này nói nhăng nói cuội.

Đào Trĩ được người hầu gọi tỉnh, mở mắt nhìn bên ngoài trời đã sáng choang. Móa, cơ hội tốt vậy mà ngủ quên, đúng là đồ đần! Sau đó Đào Trĩ nói bóng nói gió hỏi tung tích của Ivan, biết anh đang thử lễ phục với tâm trạng không tốt lắm.

Còn có đứa thiểu năng nào gan to bằng trời đi chọc điên Ivan hả? Đúng là hiếm thấy ha.

Đào Trĩ nhớ khi mình và Ivan còn là đồng đội, mặc dù biểu cảm trên mặt Ivan thể hiện ra rất ít nhưng cũng chưa bao giờ thấy anh tức giận.

"Điện hạ ăn sáng chưa? Có uống thuốc bổ nhà bếp đưa không?" Đào Trĩ vội vàng kéo người hầu lại, tiếp tục hỏi.

"Điện hạ đã uống rồi." Người hầu lấy lễ phục của Đào Trĩ ra: "Hoàng phi mau thử lễ phục đi, buổi chiều ngài phải tiếp khách nữa."

Lúc này Đào Trĩ mới yên tâm đi thử lễ phục cưới, sau đó tung tăng đi tìm Ivan. Vừa đẩy cửa vào phòng thì đã thấy chồng sắp cưới của mình đang nhắm mắt dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi.

Lễ phục của Ivan là một bộ âu phục trắng, mái tóc vàng mềm mại được buộc gọn gàng bằng một dải lụa. Đôi chân thon dài tùy ý gác nhẹ. Tuy đang nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng đôi lông mày nhíu chặt, dưới mắt còn có một quầng thâm màu xám nhẹ, rõ ràng đêm qua ngủ không ngon.

Đào Trĩ không muốn phá vỡ khung cảnh đẹp đẽ này, rón rén đi đến bên cạnh anh. Trừ bỏ tính cách buồn vui thất thường như thiếu nữ mới lớn ra thì với khuôn mặt tuấn tú này cậu vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận hầu hạ.

Cậu cúi đầu nhìn ngón trỏ có một vết hằn nhỏ do đeo nhẫn một thời gian dài để lại. Cách đây không lâu đó là chỗ của chiếc nhẫn gia truyền của gia tộc Lier.

Đào Trĩ nghĩ bức tranh phong cảnh đẹp đẽ này nếu đeo chiếc nhẫn vào thì sẽ hoàn hảo hơn nhiều.

Ivan đã tỉnh từ lâu, anh biết Đào Trĩ đang đến gần mình. Trong lòng vẫn còn tức giận chuyện khi sáng nên anh tiếp tục giả vờ ngủ không thèm để ý đến Đào Trĩ.

Ngón trỏ đột nhiên có cảm giác lành lạnh, Ivan mở mắt ra. Đập vào mắt anh là Đào Trĩ ở trước mặt mình quỳ gối đeo chiếc nhẫn vào ngón tay mình. Giống như đang cầu hôn.

Bên ngoài cửa sổ có một cơn gió thổi qua, Đào Trĩ ngẩng đầu nhìn Ivan đã tỉnh, đôi mắt xanh nhạt nhìn chằm chằm vào mình. Nhận ra tư thế của mình giống như đang cầu hôn Ivan, vì vậy ngại ngùng rụt tay lại cười ngô nghê.

Khi Đào Trĩ cười, đôi mắt của cậu cong cong, đồng tử màu nâu sáng lấp lánh như mặt nước. Ivan không chỉ bị đôi mắt sáng đó làm choáng váng mà nhịp tim cũng loạn nhịp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!