Chương 4: (Vô Đề)

Bệnh viện.

Đào Trĩ nhận hóa đơn viện phí của tháng trước, chi phí đã tăng gấp đôi như dự đoán. Sau khi bệnh tình của bà nội chuyển biến xấu, bắt đầu phải sử dụng nhiều máy móc thiết bị y tế hơn. Thuốc cũng không hề rẻ. Những khoản lẻ tẻ cộng vào cũng thành một khoản tiền lớn.

Cậu nhìn bà nội đang nằm trong phòng bệnh vô trùng qua cửa kính. Y tá bên cạnh đưa cho cậu một chiếc áo đặc thù: "Các chỉ số của bệnh nhân không được ổn định. Thời gian tỉnh táo không dài, sau khi thăm bệnh xin hãy nhanh chóng ra ngoài."

"Vâng."

Đào Trĩ nhận lấy chiếc áo, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên, cậu hoa mắt nhìn tin nhắn trên đó.

Tài khoản ngân hàng của cậu sau khi thanh toán viện phí thì còn lại rất ít tiền, nhưng bây giờ…. có thêm rất rất nhiều số 0. Số tiền này không những đủ để thuê điều dưỡng chăm sóc bà nội mà còn đủ thanh toán toàn bộ chi phí phẫu thuật cho bà.

Và người chuyển tiền chính là Ivan Lier.

Đào Trĩ cầm điện thoại ngơ ngác đứng yên một chỗ, suy nghĩ hồi lâu vẫn không hiểu tại sao Ivan lại chuyển nhiều tiền cho mình như vậy. Sau khi cân nhắc, cuối cùng vẫn gọi cho anh.

Ivan nghe máy khá nhanh, như thể đang chờ cậu gọi đến.

"Điện hạ, số tiền đó…"

Ivan thẳng thắn nói: "Tôi đã chuyển tiền rồi, tôi chỉ có một câu muốn nói với cậu. Trong vòng một tháng tới phải chuẩn bị thật tốt cho trận đấu chung kết liên bang. Đừng lãng phí thời gian vào mấy thứ vô bổ."

Mấy thứ vô bổ, chẳng hạn như dụ dỗ anh trầm mê trong d*c v*ng. Anh cho rằng mình đã nhìn thấu mục đích của Đào Trĩ, nên nói chuyện thẳng thừng hơn trước đó nhiều.

Nghe vậy Đào Trĩ cảm thấy bồn chồn bất an, cậu nhìn xung quanh một lượt. Cái gọi là "lãng phí thời gian vào mấy thứ vô bổ", chắc không phải đang ám chỉ việc cậu hẹn gặp bác sĩ khoa sản vào buổi chiều để tư vấn chuyện mang thai chứ? Làm sao anh biết?

Ivan không nhận được câu trả lời của Đào Trĩ, trong đầu lại hiện lên đôi mắt đáng thương của cậu khi nhìn mình. Hừm… anh nói vậy có thẳng quá không? Đào Trĩ có buồn không?

"Ý tôi là… Tôi hy vọng cậu có thể thi đấu tốt." Vì thân phận cao quý của mình nên Ivan luôn kiêu ngạo độc đoán, chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người khác chứ đừng nói là an ủi người ta. Suy cho cùng, Đào Trĩ vẫn là ngoại lệ duy nhất của anh.

Đào Trĩ bên kia nào để ý được nhiều như vậy, cậu đang bận chìm đắm trong sự ân hận cùng chột dạ. Không biết âm điệu của Ivan đã dịu dàng hơn nhiều: "Ừm…cảm ơn điện hạ, tôi có việc tắt máy trước."

Câu trả lời ngăn ngủi đó không đủ để Ivan phán đoán tâm trạng của Đào Trĩ. Cho dù điện thoại chỉ còn lại tiếng tút tút nhưng anh vẫn ở đó, trong đầu tràn ngập dáng vẻ đáng thương của cậu.

"Ta có nói nặng lời không?" Ivan hỏi người đứng bên cạnh.

Đào Trĩ bị y tá thúc giục nhanh chóng vào thăm bệnh, không biết Ivan đang ngơ ngẩn bất an vì mình.

Cậu ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà nội, tiếng bíp bíp của chiếc máy bên cạnh khiến trái tim cậu rung theo từng nhịp.

Bà nội từ từ mở mắt, mỉm cười yếu ớt với Đào Trĩ.

"Tiểu Trĩ, đừng lúc nào cũng chạy đến đây. Hãy đi chơi với các bạn trong trường nhiều hơn." Bà nội nắm chặt tay Đào Trĩ, đưa tay còn lại chạm vào đầu cậu, hỏi: "Không biết bộ xương già này có thể sống được bao lâu, làm liên lụy đến con."

Đào Trĩ từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Sau khi cha mẹ cậu qua đời trên chiến trường cậu đã ở cùng bà nội. Chưa kịp trưởng thành đã bắt đầu đi làm ở chợ đen kiếm tiền. Bà nội luôn nói đứa trẻ hiểu chuyện sẽ không có kẹo ăn, trong lòng bà luôn thấy áy náy với cậu. Nhất là khi bà đổ bệnh, mỗi lần gặp lại thấy Đào Trĩ gầy đi một chút.

Mũi của Đào Trĩ cảm thấy đau nhức chạm vào đôi tay thô ráp đó: "Bác sĩ nói đây là bệnh nhẹ, phẫu thuật xong sẽ khỏi."

Bà nội nghe những lời này xong cũng không thấy thoải mái. Dùng sức nhéo chân mình, không có phản ứng nào cả: "Đứa trẻ ngốc, bà còn không biết rõ thân thể của mình như nào? Chỉ sợ sau này không xem được trận đấu chung kết liên bang mà con tham gia. Từ nhỏ con đã thích cơ giáp như vậy, khi đó bà phải bận rộn làm việc, không có thời gian xem con thi đấu, con còn phụng phịu hờn dỗi với bà."

Đào Trĩ giả vờ không hiểu ý của bà, ngốc ngốc nói: "Ai nói bà không đi được, con đẩy bà ngồi xe lăn."

Cậu không thích nghe bà nội nói mấy lời này.

Bà nội biết Đào Trĩ đang giả khờ, bất đắc dĩ cười: "Đừng lo, Tiểu Trĩ, bà nội nhất định phải đợi đến ngày nhìn thấy con đứng trên sân khấu trận chung kết."

"Con nhất định sẽ làm được." Đào Trĩ không nhìn được bà nội an ủi mình, lúc đầu cậu còn tưởng rằng không có chuyện gì, nhưng vừa được an ủi, cậu không khỏi chua xót trong lòng, lặng lẽ lau khóe mắt.

Bà nội mới tỉnh lại được một lúc cơn buồn ngủ lại bắt đầu ập đến. Với sức khỏe hiện tại, bà không thể nói chuyện lâu được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!