"Tao còn nhớ lúc trước điện hạ biết tin mày còn sống và đã trốn thoát, người đầu tiên anh ta tìm đến chính là tao. Sắc mặt và mùi tin tức tố lúc đó của anh ta…. tsk tsk."
An Khả hồi tưởng lại vẫn còn sợ hãi, đưa tay xoa ngực: "Tao có cảm giác anh ta sắp dí súng vào đầu tao luôn rồi… Lúc đó tao tưởng anh ta muốn bắt mày về tra tấn đến chết, sợ đến mức không dám nói một câu…"
An Khả nuốt nước bọt, quay lại đề tài hiện tại, nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy lúc nãy: "Tao nghe Tuấn Hạo nói, điện hạ đã nhốt mày lại, sao tự nhiên lại phát lòng tốt thả mày ra khỏi tầm mắt của anh ta vậy?"
"Nói thật đi, lần này mày lại định trốn nữa đúng không? Ivan bắt mày về có tra tấn mày không… Nếu mày định chạy, nhớ nói trước với tao một tiếng. Tim tao thật sự không chịu nổi nữa rồi."
Đào Trĩ dùng mu bàn tay lau khóe môi bị trầy, còn chưa kịp hàn huyên với An Khả thì đã ngửi thấy trên người An Khả có một mùi hương nồng nặc khác hẳn trước kia. Cơ thể cậu theo bản năng bài xích mùi hương đó, liền kéo khẩu trang lên cao hơn.
Đào Trĩ mồ hôi lấm tấm trên trán: "Hôm nay mày xịt nước hoa à?"
An Khả ngơ ngác, thấy Đào Trĩ sắc mặt khó coi thì vội đáp: "Không có, sao trông mặt mày xanh xao thế?"
Đào Trĩ nhịn không thoải mái, lắc đầu: "Không sao, dạo gần đây không hiểu sao cứ như vậy." Cơ thể cậu như gào thét đòi quay về bên cạnh Ivan, giống như một omega đã bị đánh dấu thèm khát alpha của mình. Cậu muốn được mùi tin tức tố của Ivan xoa dịu, nhưng rõ ràng cậu là một beta.
An Khả cau mày nhìn cậu một lúc, nghiêm túc hỏi: "…Tiểu Trĩ, mày nói thật đi, sau khi bị Ivan bắt về, Anh ta có làm gì mày không?"
Đào Trĩ có thể nguyên vẹn quay lại đã là điều khiến An Khả kinh ngạc rồi. Dù sao với tính cách kiêu ngạo của Ivan, lại có thể chịu đựng bị người ta lừa lâu đến thế…
Nghe vậy, Đào Trĩ nhớ lại mấy ngày nay Ivan gần như luôn chiều theo cậu, ngoan ngoãn uống thuốc đúng giờ, không còn ép buộc đánh dấu, ngoại trừ thỉnh thoảng ghen tuông cáu kỉnh thì hầu như không khác gì vị điện hạ đơn thuần, lạnh lùng năm xưa.
"Điện hạ không phải loại người đó." Đào Trĩ lắc đầu, thấy An Khả đang nhíu mày lo lắng thì trong lòng ấm áp, nói tiếp: "Nếu ngài ấy thật sự muốn làm gì tao, thì tao cũng không thể còn sống quay lại được."
Trong đầu An Khả hiện lên cảnh Ivan kéo Đào Trĩ hôn ngấu nghiến trong xe lúc nãy, còn liếc về phía mình với ánh mắt hờ hững mà ngầm cảnh cáo. Nghĩ tới đó, cậu liền rùng mình, nghe Đào Trĩ nói xong thì nghẹn lời: "…"
Tên beta chậm tiêu này căn bản không nhận ra trên người mình nồng nặc mùi alpha, nồng đến b**n th**, còn tưởng Ivan đã "bình thường trở lại".
An Khả bất lực thở dài, nói đầy ẩn ý: "Thôi… nếu thật sự có gì không ổn thì nhớ nói với tao, dù gì tao cũng từng là bác sĩ, ở bệnh viện vẫn còn vài đồng nghiệp cũ có thể giúp mày."
Thấy Đào Trĩ không khỏe, An Khả dẫn cậu về ký túc xá nghỉ ngơi, dặn dò xong rồi rời đi.
Sau khi An Khả rời đi, Đào Trĩ kéo khẩu trang xuống, lấy từ balo ra bộ quần áo dính đầy mùi hương của Ivan… vo lại thành một chiếc ổ nhỏ. Đống đồ này cậu giấu rất kỹ nên Ivan chưa phát hiện.
Đào Trĩ ngửi mùi của Ivan, không thỏa mãn với việc chỉ ngửi, thậm chí còn mặc luôn chiếc áo sơ mi trắng của anh. Cảm giác trơn mịn của vải và mùi tin tức tố khiến nỗi bất an vừa rồi mới dịu lại phần nào.
Đúng lúc này, thiết bị liên lạc đột nhiên reo lên làm Đào Trĩ giật mình. Thấy màn hình hiển thị cuộc gọi video từ Ivan, lại nhìn đống bừa bộn xung quanh, trong lòng dâng lên cảm giác như bị bắt quả tang.
Đào Trĩ do dự một chút, cuối cùng vẫn bấm nút nhận cuộc gọi.
Gương mặt tuấn mỹ của Ivan hiện lên trên màn hình, anh đang ngồi trong thư phòng.
Ivan nhìn chằm chằm vào chiếc áo sơ mi trên người Đào Trĩ, ánh mắt dần tối lại: "Lấy khi nào vậy?"
"Áo hơi rộng với em, lộ cả xương quai xanh và vai rồi."
Ivan dừng một chút, giọng khàn khàn, chậm rãi nói thêm: "Nhưng rất hợp với em."
Đào Trĩ nghe vậy tai đỏ bừng. Vừa nhìn thấy Ivan, cảm giác bất an mới dịu lại liền trào lên, mùi hương trên áo vẫn quá ít…
"Điện hạ, em cảm thấy người khó chịu lắm." Đào Trĩ hơi ngượng ngùng, chưa từng thấy bản thân dính người như vậy, rõ ràng chính mình là người chủ động đòi tới quân trường, vậy mà chưa đến nửa ngày đã thấy không chịu nổi. Cậu che mặt nóng ran, nói lí nhí: "Luôn cảm thấy muốn…"
Lời còn lại mơ hồ không rõ, khó mà phân biệt.
Ivan nhìn hết mọi biểu hiện của Đào Trĩ, yết hầu lăn nhẹ, cố giấu đi niềm hưng phấn, hỏi từng bước một: "Muốn gì?"
Giọng lạnh nhưng đầy dụ dỗ: "Nói lớn chút, tôi nghe không rõ."
Chỉ cần Đào Trĩ nói muốn quay về, anh sẽ lập tức đến đón.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!