Trong phòng rất tối.
Nghe thấy câu trả lời của Đào Trĩ, tin tức tố mãnh liệt của Ivan thu lại đôi chút. Dưới ánh đèn mờ mờ, Ivan cụp mắt xuống, ngón cái mạnh mẽ mân mê môi của Đào Trĩ, ánh mắt nhìn chằm chằm không rời, ngũ quan chìm trong bóng tối càng thêm sâu thẳm.
Đào Trĩ bị anh nhìn đến mức lạnh sống lưng, qua đôi mắt xanh sẫm kia mơ hồ cảm nhận được một tia nguy hiểm. Cậu đưa tay định bật đèn, nhưng lại bị một bàn tay lớn giữ chặt.
"Mở miệng ra." Ivan nói khẽ.
Ngay sau đó là tiếng va chạm của thủy tinh, vài giọt chất lỏng nhỏ xuống mặt cậu.
"?… Ưm." Đào Trĩ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Ivan hôn mạnh, cùng lúc một loại chất lỏng không mùi theo đó tràn vào miệng. Ivan nhanh chóng dùng ngón cái ấn lên yết hầu cậu, bản năng khiến Đào Trĩ nuốt xuống.
"Khụ khụ khụ…" Đào Trĩ bị sặc đến đỏ hoe khóe mắt. Những ngón tay thon dài mát lạnh vuốt qua giọt nước mắt tràn ra nơi khóe mắt, cậu né tránh, hỏi: "Cái gì vậy?"
Trong bóng tối, Ivan đã ném cái chai rỗng sang một bên. Thứ bên trong chính là loại thuốc giống hệt thứ mà mấy năm trước Đào Trĩ từng lén cho vào nước của anh.
Một loại thuốc có thể khiến Beta đã bị đánh dấu cũng có thể cảm nhận được tin tức tố của anh, cũng có thể phản ứng sinh lý như Omega. Thủ đoạn mà anh từng căm ghét nhất giờ lại dùng chính nó lên Đào Trĩ.
Chỉ cần nghĩ đến việc Đào Trĩ có thể bị tin tức tố của anh làm hưng phấn, thậm chí bài xích tin tức tố của những Omega, Alpha khác, tim anh lại đập nhanh hơn, chẳng còn quan tâm gì đến đạo đức nữa.
"Em ngửi thấy gì không?" Ivan giữ nguyên tư thế áp chế, âm thầm tỏa ra một loại tin tức tố đậm đặc như trong kỳ dịch cảm.
Đào Trĩ mơ hồ không hiểu gì, thử ngửi một chút, ngoài mùi hương nhẹ nhàng thường ngày của Ivan chẳng cảm thấy gì đặc biệt.
"Hôm nay ngài bị sao vậy?"
Ivan ngẩn người một lúc, là do anh quá nôn nóng, thuốc không thể có tác dụng nhanh như vậy với Beta. Anh khôi phục vẻ bình thản, cúi đầu hôn nhẹ: "Không sao."
Cánh tay dài ôm lấy vòng eo thon gọn của Đào Trĩ, ánh mắt âm u như đang ẩn giấu điều gì. Ivan gác cằm lên hõm cổ cậu: "Mấy năm nay em gầy quá. Trước khi vào học viện quân sự, anh sẽ chăm sóc chế độ ăn uống của em. Ăn gì, uống gì đều phải do anh xem qua."
Không hiểu sao, Đào Trĩ bị ôm đến mức toàn thân đổ mồ hôi, có một cảm giác bức bối khác thường kèm theo một cơn buồn ngủ mơ hồ.
Về việc Ivan kiểm soát ăn uống, cậu không hề nghi ngờ chút nào. Vì trước giờ Ivan luôn như vậy, đến cả việc ăn cơm cũng phải giám sát cậu ăn từng miếng một.
Ivan thu hết mọi thay đổi của cậu vào trong mắt: "Buồn ngủ thì ngủ đi." Giọng anh trầm thấp dịu dàng, mang theo chút dụ dỗ, thân hình cao lớn ôm cậu vào lòng.
Sáng hôm sau, khi Đào Trĩ tỉnh lại bên giường đã trống trơn.
Sau khi ý thức tỉnh táo, mùi trong không khí trở nên lạ lẫm. Trên người những người hầu dọn phòng có những mùi mà cậu chưa từng ngửi thấy trước đây, mùi tin tức tố của con người khiến cậu theo bản năng mà bài xích. Đào Trĩ bỗng cảm thấy buồn nôn, chỉ khi vùi mặt vào gối của Ivan mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Hơi thở của Ivan so với trước đây càng nồng đậm hơn. Chỉ mùi tin tức tố còn sót lại trên gối thôi cũng đủ khiến cậu cảm thấy an tâm.
Đầu óc Đào Trĩ có chút choáng váng, cậu nói với người hầu đang ngơ ngác: "Các người ra ngoài trước đi." Sắc mặt cậu tái nhợt.
Chờ khi chắc chắn mọi người đều đã rời đi, Đào Trĩ mới yên tâm chui ra khỏi chăn của Ivan, ôm cả đống quần áo của anh từ tủ ra quấn lấy toàn thân mình.
Chẳng bao lâu, cửa phòng lại bị mở ra.
"Không sao đâu, bên trong không cần dọn." Đào Trĩ nói vọng ra từ trong đống chăn.
Nhưng người bước vào không đáp lời, ngược lại còn tiến gần. Chăn trên đầu bị kéo lên, Đào Trĩ bản năng định kéo lại, nhưng trước mắt lại là gương mặt đẹp như tạc tượng của Ivan. Gương mặt cao quý lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt lại mang theo vài phần hứng thú… và vui vẻ.
Đào Trĩ ngửi thấy mùi của Ivan. Cậu chưa bao giờ khao khát như vậy, nuốt nước bọt, chui ra khỏi chăn như một chú chó nhỏ, dính lấy người Ivan, cọ xát ngửi ngửi, mới cảm thấy dễ chịu hơn.
"… Điện hạ, sao em thấy mùi trên người ngài nồng hơn vậy." Đào Trĩ vừa ngửi vừa nói, hai tay đã vò nhăn bộ quân phục chỉnh tề của Ivan.
Ivan cúi đầu, lông mi rũ xuống như con sư tử đã thỏa mãn. Anh nhìn dáng vẻ dính người của Đào Trĩ, cố gắng kiềm chế sự kích động trong lòng, bình thản nói: "Vậy sao?"
"Khát rồi đúng không, uống nước đi." Ivan ôm eo Đào Trĩ, đưa chai nước đến, ánh mắt chăm chú nhìn cậu uống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!