Chương 3: (Vô Đề)

Nền giáo dục tốt mà Ivan được học từ khi còn nhỏ không cho phép anh vứt bỏ Beta – hoặc nói đúng hơn là Omega mà mình đã đánh dấu tạm thời trong lúc hai người l*m t*nh.

Anh chưa bao giờ nghi ngờ giới tính của Đào Trĩ. Nhưng đêm qua, khi anh cắn vào tuyến thể của Đào Trĩ đã ngửi thấy mùi tin tức tố của Omega thoang thoảng.

Hơn nữa bộ dạng của Đào Trĩ đêm qua không khác gì một omega đang ph*t t*nh. Tuy nhiên, theo lý mà nói thì omega cực kỳ nhạy cảm với sự áp chế của anh. Vậy mà giờ phút này Đào Trĩ chẳng có bất kỳ phản ứng bất thường nào.

"Cậu là omega?" Ivan nhìn Đào Trĩ, hỏi.

Đào Trĩ chột dạ khi bị hỏi vấn đề này, nhưng bát nước đã hất đi thì làm sao hốt lại được nữa, cậu chỉ có thể tiếp tục diễn: "Tôi…gần đây tôi mới phát hiện mình phân hóa thành Omega.."

Ivan xác nhận Đào Trĩ là một Omega, lập tức gạt bỏ nghi ngờ về mối quan hệ giữa Đào Trĩ và Omega hương đào kia, khuôn mặt vừa rồi còn nghiêm nghị nay đã hòa nhã hơn.

Anh đứng dậy, nói: "Đi thôi."

Đào Trĩ còn đang trong trạng thái mơ màng, thấy anh đứng dậy, hỏi: "Đi đâu?"

Không ngờ đối phương lại ngây ngốc như vậy, Ivan giải thích: "Về hoàng cung chuẩn bị hôn lễ."

Trước khi Đào Trĩ tỉnh dậy, anh đã vạch ra kế hoạch cho tương lai: "Tôi không muốn cuộc hôn nhân của chúng ta ảnh hưởng đến thi đấu liên bang sắp tới. Hôn lễ sẽ tiến hành sau vài ngày nữa. Chúng ta còn tầm một tháng để luyện tập."

"Chung kết liên bang?" Đào Trĩ sốc trước hiệu suất công việc của Ivan. Đúng như dự đoán trước đó, Ivan là một cỗ máy máu lạnh. Khoan đã, vấn đề chính không phải chuyện thi đấu!

"Không đúng… kết hôn?!"

Tốc độ này nhanh quá rồi đi??

Ivan không đồng tình với việc Đào Trĩ lơ đãng thi đấu quân sự một chút nào: "Sau khi kết hôn, cậu không cần phải lo lắng về tiền bạc nữa. Còn việc gì khiến cậu không thể thi đấu?"

Đào Trĩ cũng muốn xuống giường, nhưng cả hai chân đều mềm nhũn. Vừa đặt chân xuống sàn nhà liền ngã khụy xuống. Đêm qua cậu đã đánh giá thấp sự hung hãn đáng sợ của Alpha.

Cậu đỏ mặt xấu hổ, ngượng ngùng nhìn Ivan, nói: "Tôi không đi được. Nghỉ ngơi một chút đã nhé?"

Trên người Đào Trĩ đang mặc quần áo của Ivan, chỉ cần cậu cử động nhẹ cũng khiến cổ áo trễ xuống, lộ ra một mảng xương quai xanh cùng nhưng dấu vết mờ ám. Ánh mắt Ivan vừa chạm vào nó thì vành tai đỏ bừng, nhanh chóng dời mắt đi hướng khác.

Sao trước đây anh không nhận ra Đào Trĩ có thể làm ra vẻ vô tình quyến rũ mình như vậy, đúng là một người ti tiện.

Bây giờ còn bày ra bộ dáng đáng thương yếu đuối nói không đi được, đây còn không phải là muốn làm nũng để anh ôm ư?

Đào Trĩ cảm thấy Ivan có chút là lạ, anh ta luôn thất thần nhìn mình với cặp lông mày nhíu chặt lại. Giống như đang suy nghĩ gì đó, cậu hoảng hốt, đừng nói là Ivan đã phát hiện ra điều gì đó vào đêm qua nhé?

Mà cũng chẳng để Đào Trĩ nghĩ nhiều, trước mặt cậu đột nhiên xuất hiện một bóng đen. Đối phương cúi đầu xuống bế cậu lên nhưu bế công chúa. Đào Trĩ giật mình theo phản xạ vòng tay ôm cổ anh.

Ivan bị Đào Trĩ ôm cổ, mái tóc đen mềm mại của cậu như có như không cọ vào tai anh. Ban đầu muốn tiết kiệm thời gian, không ngờ bị Đào Trĩ cọ ra phản ứng luôn rồi. Đôi môi mỏng của Ivan mấp máy: "Sau này thành thật một chút, đừng có mà nũng nịu."

Đào Trĩ: "Tôi nũng nịu khi nào?"

Đào Trĩ được Ivan bế ra khỏi ký túc xá, may là biệt thự của thái tử tách biệt với những người khác. Trong phạm vi vài dặm sẽ không có ai, nếu không Đào Trĩ không biết giấu mặt đi đâu nữa.

Sự cai trị của gia tộc Lier đối với Đế quốc Snow kéo dài từ hàng trăm năm trước, từ khi hình thành đế quốc đã bắt đầu xây dựng cung điện rộng lớn theo phong cách cổ xưa với những mái vòm cao ngất ngưởng vô cùng trang trọng, bên trong còn khắc họa bản đồ sao rực rỡ của dải ngân hà phát ra quầng sáng nhàn nhạt.

Cung điện gần biển, nhìn về phía tây chính là đại dương rộng lớn. Tuy khung cảnh rất thơ mộng nhưng Đào Trĩ không có thời gian để thưởng thức nó.

Không ngờ người đầu tiên Đào Trĩ gặp khi theo Ivan vào cung chính là lão hoàng đế trước mặt này. Giờ đây, ông ta đang ngồi trên ngai vàng của mình, cầm quyền trượng trong tay từ từ đứng dậy bước xuống cầu thang.

Đào Trĩ quỳ trên mặt đất, không dám ngẩng đầu lên.

Lão hoàng đế cúi đầu nhìn Đào Trĩ, lại nhìn Ivan, bộ râu rung lên vì tức giận.

Con trai duy nhất của ông mỗi năm về cung không được mấy lần, kết quả lần này trở về còn mang theo một Beta phân hóa lần hai đã bị đánh dấu, không những thế còn thề thốt trước mặt ông muốn kết hôn với đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!