Chương 28: (Vô Đề)

Bà nỗi nãy giờ vẫn bình thản, thấy vậy thì lắc đầu, xòa đầu Đào Tiểu Vạn nói: "Tiểu Vạn, ra phòng khách chơi đi."

Mặc dù Đào Tiểu Vạn không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn bưng đĩa bánh ngọt ra phòng khách.

Đào Trĩ biết bà nội để Đào Tiểu Vạn tránh mặt là có chuyện muốn nói với mình, chưa kịp mở miệng đã thấy bà đưa khăn lên lau khóe mắt, sau đó nắm lấy tay cậu: "Tiểu Vạn còn nhỏ không hiểu chuyện thì bà không nói, nhưng bà lo cho con."

"Hai đứa có chuyện gì? Tại sao chúng ta không được gặp nhau? Bà hỏi ai cũng không nói, không có tin tức gì của con."

Mặc dù những ngày này bà không bị đối xử tệ bạc gì, nhưng giống như bị giam lỏng. Rốt cục thì hôm nay cũng có dịp được gặp Đào Trĩ, tảng đá trong lòng được đặt xuống, nhưng khi đến nơi lại thấy lính canh kín mít, ngay cả một con ruồi cũng không thể bay lọt, một chút tự do cũng không có.

"Con có phải chịu thiệt thòi gì không? Trước đây điện hạ truy nã con lâu như vậy, nghĩ thế nào cũng không thể bỏ qua dễ dàng được. Bây giờ điện hạ dùng đứa nhỏ và bà uy h**p con? Vết thương sau gáy là cái dạng gì…"

Đào Trĩ nghe vậy toát mồ hôi lạnh, thấy hiểu lầm càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, vội vàng lắc đầu, "Bà ơi, con không chịu thiệt thòi gì cả, vết thương là…"

Đào Trĩ im lặng, cậu không thể thấy những vết thương sau gáy của mình mấy ngày nay. Giống như vết thương cũ chồng lên vết thương mới, nhất là ngày đầu tiên hai người gặp lại nhau, Ivan giống như điên cuồng g*m c*n tuyến thể của mình. Chắc chắn không dễ nhìn, nếu không bà nội sẽ không kích động như vậy.

Sắc mặt bà nội không dịu đi mấy, hiển nhiên là không tin.

Đúng lúc, thủ phạm trở lại. Thấy bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc trầm xuồng, thuận miệng hỏi: "Bà nội sao vậy?"

Không mảy may biết hình tượng của mình trong lòng bà nội đã nát bét.

Bà nội không nói gì, Đào Trĩ ném cho Ivan một ánh mắt oán trách.

Đào Trĩ có đôi mắt rất đẹp, Ivan không tại sao cậu lại nhìn mình như vậy. Còn tưởng rằng Đào Trĩ đang liếc mắt đưa tình với mình. Con tim lập tức nhộn nhạo của kẻ được yêu.

Ivan ngơ ngác nhìn, khóe miệng còn cong lên một chút.

Đào Trĩ nhìn thấy anh cười ngây ngô với mình, trong lòng khổ sở mà không nói ra được, ngoảnh mặt đi.

Ivan ưa nhã cầm chiếc dĩa lên, bình tĩnh nói: "Bà nội bây giờ đang ở trong hoàng cung, đi lại khó khăn nhưng có người chăm sóc. Em yên tâm đi."

"Tiểu Vạn cũng được giáo viên giỏi dạy bảo, chờ lớn thêm một chút có thể nhập học."

Anh từ tốn nói ra những sắp xếp của mình dành cho bà nội và con trai.

"Chờ tôi giải quyết xong mọi chuyện, chúng ta có vui vẻ gặp nhau."

Ivan nói ra những lời này trước mặt bà nội và Tiểu Vạn là muốn giành công lao. Đào Trĩ không muốn bà nội suy nghĩ lung tung đành phải cố nặn ra một nụ cười miễn cưỡng với anh.

Ivan nhìn thấy cậu cười, đôi mắt xanh đột nhiên sáng lên, như thể cả thế giới đều bừng sáng.

Điều này thực sự khác biệt với hình tượng của Ivan trước mặt người khác. Những thay đổi nhỏ này đã lọt vào mắt bà nội. Trước đó bà còn lo lắng khi Ivan tìm thấy Đào Trĩ, cháu trai bà sẽ phải chịu khổ. Nhất là ngày bọn họ tìm tới hôm đó, sắc mặt như quỷ đến đòi mạng, không ngừng hỏi Đào Trĩ đang ở đâu. Đến giờ nghĩ lại còn thấy sợ.

Nhưng bây giờ bà lại đang do dự, chẳng lẽ là do mình hiểu lầm sao?

Lần này bà nội và Tiểu Vạn vào đây cũng là làm trái quy định nên sau khi ăn cơm xong, hiệp hội cho người đến giục họ nhanh chóng rời đi.

Tiểu Vạn ôm lấy cổ Đào Trĩ, mím môi chực khóc. Bé vẫn ở cái tuổi bám baba, lâu như vậy mới được gặp ba ba vậy mà giờ lại phải rời đi. Trong lòng cực kỳ ủy khuất. Đào Trĩ thấy con như vậy thì mềm lòng, nhìn Ivan: "Tiểu Vạn còn nhỏ, không thể thiếu baba được. Để con ở lại đây đi."

Ivan thấy Đào Trĩ chủ động cầu xin mình, không thèm suy nghĩ liền đồng ý: "Được."

Tuấn Hạo ở một bên do dự: "Điện hạ, chuyện này…" 

Nhưng nháy mắt im bặt vì cái liếc rét căm của Ivan, không dám hó hé tiếng nào.

Ivan thu lại ánh mắt, quay ra dịu dàng nói với Đào Trĩ: "Vậy em đi tiễn bà nội đi."

Anh đón Đào Tiểu Vạn từ tay Đào Trĩ, bế con bằng một tay. Một lớn một nhỏ giống nhau y đúc đứng yên một chỗ hướng mắt nhìn Đào Trĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!