Đào Trĩ bị cảm giác nóng bức đánh thức, trên trán toát mồ hôi. Vừa mở mắt đập vào mắt cậu là lồng ngực săn chắc của Ivan, anh đã ôm cậu như vậy cả đêm. Chả nhẽ anh không thấy nóng à?
Đào Trĩ không nhịn được, khẽ giãy giụa một chút, Ivan lập tức mở mắt, đôi mắt xanh trong veo, giống như đã tỉnh từ lâu.
Thật hiếm khi Ivan ngoan ngoãn như bây giờ. Đào Trĩ tưởng thuốc đêm qua anh uống có tác dụng, nhưng trong mắt anh có chút tơ máu, cậu đưa tay lên chạm vào mắt anh: "Điện hạ, vết thương còn đau không? Đêm qua uống thuốc giờ cảm thấy sao? Có thấy khỏe hơn không…"
Đào Trĩ hỏi rất nhiều, Ivan hơi nheo mắt lại vì bị chạm vào mắt. Nửa câu cũng không nghe lọt tai, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi của Đào Trĩ. Muốn hôn quá.
Nghĩ xong liền làm, anh đem môi mình lấp lại môi Đào Trĩ, chặn lại mọi lời nói của cậu lại.
"Đau." Ivan khàn giọng trả lời: "Tay còn đau."
Cánh môi của Đào Trĩ bị anh cắn nhẹ, mặt đỏ bừng, trong lòng lẩm bẩm, người đàn ông này sao cứ đột nhiên hôn mình thế này, còn không đợi mình chuẩn bị tâm lý gì cả.
"Em, em đi tắm, sau đó sẽ thay băng cho ngài."
Động tác của Ivan đầy ẩn ý, mặt Đào Trĩ vào đến phòng tắm vẫn nóng bừng. Lập tức tắm nước lạnh.
Đợi đến khi cậu ra ngoài thì Ivan đã mặc quần áo chỉnh tề ngồi trước bàn ăn. Tay trái còn cầm một tập công văn, tay phải hình như vừa được người hầu thay băng xong rồi.
Ivan thấy cậu ra ngoài thì đóng công văn lại, nói: "Ăn trước."
Đào Trĩ ngồi ở bên cạnh, cầm thìa lên ăn mấy miếng, thấy Ivan không động đậy liền hỏi. "Điện hạ, ngài không muốn ăn à?"
Ivan nhìn bàn tay phải đang băng bó của mình với ánh mắt sắc bén.
Không nói đau, nhưng hành động như vậy đủ để Đào Trĩ hiểu. Vết thương chỉ còn lại mấy vết thương nhàn nhạt, không quá hai ngày sẽ lành.
Đào Trĩ im lặng liếc một cái, biết anh đang giả vờ đau, đành phối hợp diễn cùng anh. Giống như dỗ dành một đứa trẻ: "Ai nha, em quên mất. Tay ngài vừa mới thay băng xong, để em giúp ngài nhé."
Ivan dè dặt gật đầu, đồng ý với lời đề nghị của cậu, sau đó hắng giọng nói: "Không cầm được, đau."
Người hầu đứng bên cạnh đưa mắt nhìn chằm chằm vào chóp mũi của bản thân. Phong thái này khác một trời một vực so với Ivan của ngày xưa, sau khi mang hết đồ ăn lên, bọn họ liền ra ngoài.
Đào Trĩ không làm gì được, thuận theo Ivan, cầm thìa của anh lên xúc một thìa đưa đến miệng anh. Ivan được lợi sinh kiêu, há miệng ăn một miếng.
Đúng lúc này, có người bước vào, Đào Trĩ quay người lại thì thấy phụ thân của Ivan và Tuấn Hạo. Hình như muốn bàn bạc gì đó. Động tác xúc đồ ă của Đào Trĩ cứng đờ dưới mí mắt của phụ thân Ivan, còn Ivan thì vẫn bình thường, nhưng trên trán lại lấm tấm mấy giọt mồ hôi.
Tuấn Hạo im lặng nhìn đi chỗ khác coi như không thấy gì, phụ thân Ivan hắng giọng: "Ivan"
Lúc này Ivan mới chú ý đến hai người, thản nhiên nói: "Phụ thân."
"Vậy mọi người nói chuyện đi." Đào Trĩ cảm thấy bầu không khí có chút xấu hổ, đặt thìa xuống chuẩn bị ra ngoài tránh mặt. Nhưng Ivan giữ tay cậu lại.
Ivan hơi ngẩng đầu lên nhìn cậu, sau khi Đào Trĩ hiểu được ý của anh, mới nhớ hai người Tuấn Hạo vẫn đang ở đây, muốn tìm cái lỗ nào chui xuống quá huhu: "Em ở trong phòng ngủ, không đi đâu cả."
Ivan vẫn ngẩng đầu dùng đôi mắt xanh nhìn chằm chằm cậu. Đào Trĩ không còn cách nào khác, nhanh chóng hôn lên má anh một cái. Ivan mới buông lỏng tay. Cậu lập tức chạy.
Sau khi vào phòng ngủ, trong lòng cậu buồn bực. Không biết Ivan học xấu ở đâu, cứ nhất định phải hôn nhau trước mặt người khác làm quái gì.
Ba người còn lại đi vào thư phòng nhỏ tạm thời trong phòng cách ly*, mặc dù Ivan không lộ diện nhưng vẫn phải xử lý công việc trong phòng cách ly.
*Phòng cách ly này giống như một căn hộ nhỏ, có phòng khách, phòng ngủ, phòng tắm, thư phòng. Nói vậy cho mọi người dễ hình dung nhé.
Ivan cúi đầu xem tài liệu vừa được đưa đến, còn đâu dáng vẻ bị thương đến mức không thể cầm được một cái thìa.
"Phía tòa án thì thẩm phán đã lo liệu rồi, hiện tại chỉ cần vượt qua hiệp hội kiểm tra thì mọi việc sẽ xong."
"Ừ." Ivan bình tĩnh đáp lại, không hề tỏ ra vui mừng trước tin tức này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!