"Ba năm." Phụ thân Ivan nhìn cậu, ánh mắt của ông lại quét qua những vết lốm đốm trên cơ thể Đào Trĩ bị lộ ra khỏi quần áo. m thanh như bị thứ gì đó chặn lại, ông nghèn nghẹn nói: "Ivan đã tìm kiếm cậu suốt ba năm ròng rã, nó cực đoan, cố chấp, bướng bỉnh, càng ngày càng mất kiểm soát, chắc cậu cũng đã cảm nhận được."
"Trừ cậu ra, không ai có thể chạm vào nó."
Bây giờ Ivan giống như một quả bom hẹn giờ, không ai có thể chạm vào anh, không ai đoán được khi nào thì anh phát nổ.
Đào Trĩ nhớ đến dáng vẻ đêm qua Ivan say rượu, anh lộ ra sự ỷ lại mềm mại hiếm có của mình, giống như một con mèo không có móng vuốt sắc nhọn, lật chiếc bụng tròn ở trên người cậu nũng nịu, cùng với người ba năm trước cứng miệng tâm mềm ba năm trước khác hoàn toàn.
Nếu phụ thân Ivan không nói cho cậu biết điều này, có lễ cậu vẫn mơ mơ màng màng trong bóng tối không thể thoát ra được.
Ivan có lòng tự trọng rất lớn, nhất là trước mặt cậu. Ivan vĩnh viễn tỏ vẻ đoan trang chính trực, không cho phép hình tượng của mình có một chút xấu hổ nào. Ba năm trước, khi ghen tuông cũng chỉ thể vòng vò ám chỉ sự bất mãn của mình.
Hiện tại khi say rượu lại là thái độ nũng nịu ỷ lại…
Là do bị bệnh, càng không muốn để cậu biết.
Trái tim Đào Trĩ như bị ai bóp chặt, cậu biết đây là tính tình của Ivan, nhưng không biết phải làm gì, nếu là ba năm trước, cậu sẽ dụ dỗ Ivan, nhưng bây giờ không giống lúc xưa, cho dù cậu có làm gì thì Ivan cũng sẽ nghĩ cậu là một người xảo quyệt, đang tìm cơ hội để chạy trốn lần nữa.
"Ivan đang ở đâu?" Đào Trĩ bình tĩnh hỏi.
Phụ thân Ivan nghe cậu hỏi vậy, cơ thể căng cứng lập tức thả lòng, ông ra lệnh cho vệ binh bên cạnh: "Đưa hoàng phi đến phòng thẩm vấn."
Phòng thẩm vấn Alpha cấp S.
Cách một lớp kính trong suốt, Đào Trĩ thấy Ivan đưa lưng về phía mình. Anh đang ngồi dựa lưng vào ghế, đôi chân dài vắt chéo, các ngón tay đan vào nhau đặt lên bài. Anh nói chuyện với máy người đối diện một cách thờ ơ tao nhã, nhưng đôi lông mày của anh vẫn tản ra một tia u ám, không kiên nhẫn xoay chiếc nhẫn trên tay.
Bầu không khí xung quanh anh cực kỳ ngột ngạt. Nhìn không giống là đang bị thẩm vấn, mà giống đang thẩm vấn người khác hơn.
Người phụ trách hỏi ý kiến của người thẩm vấn vừa bước vào phòng thẩm vấn. Đào Trĩ thấy người này có chút quen, nhìn kỹ mới nhận ra người thẩm vấn Ivan là Tuấn Hạo. Ba năm không gặp, Đào Trĩ không ngờ Tuấn Hạo không gia nhập quân đội mà lại vào hiệp hội bảo vệ.
Ánh mắt Ivan rời vào Tuấn Hạo thì hơi khựng lại, vẻ mặt lạnh đi mấy phần.
Lần gặp gỡ cuối cùng giữa hai người không được hòa bình cho lắm. Ba năm trước, khi Đào Trĩ ngửi tuyến thể của Tuấn Hạo ở bệnh viện, tình cờ bị Ivan bắt gặp. Anh vẫn nhớ rõ.
"Điện hạ, chúng ta lại gặp nhau." Tuấn Hạo cung kính mỉm cười, đặt thiết bị đo lường lên người Ivan. Người ghi chép vẫn nhìn chằm chằm vào thông số dao động tâm trạng và mức độ tin tức tố trên màn hình thiết bị.
Ivan nghe vậy thì nhìn hắn một cái coi như đã nghe thấy, lạnh lùng nói: "Đào Trĩ đang ở cùng ta."
Động tác tay của Tuấn Hạo dừng lại, cười cười: "Chúc mừng, thần biết điện hạ nhất định có thể tìm thấy Tiểu…Hoàng Phi."
Lòng bàn tay hắn đổ mô hôi, suýt nữa thì gọi sai tên.
Mặc dù hắn đã quen với điều này, biết từ trước đến nay Ivan sẽ không để ý đến ai khác ngoài Đào Trĩ, cũng biết mấy năm nay Ivan một mực đi tìm Đào Trĩ nhưng không ngờ đã ba năm mà Ivan vẫn còn canh cánh trong lòng sự việc đó, cho nên mới lạnh lùng tuyên bố chủ quyền nói với hắn Đào Trĩ đang ở bên cạnh anh.
Đào Trĩ ở bên ngoài trong nghe được trong đó đang nói gì, nhưng có thể nhận ra bầu không khí bên trong không hài hòa, vô thức tiến lên hai bước, lập tức bị nhân viên ngăn lại.
Bên kia, Tuấn Hạo tình cờ ngẩng đầu lên, hắn thấy Đào Trĩ đang đứng sau lớp kính thì ngây ngẩn cả người.
Ivan thấy sự khác thường cũng quay đầu nhìn, không ngờ cái nhìn này lại khiến máy đo lường tin tức tố trong phòng tăng vọt. Phát ra âm thanh báo động chói tai.
Đầu tiên Ivan giật mình, sau đó khuôn mặt tối sầm lại. Lạnh lùng nhìn Tuấn Hạo trước mặt: "Không phải ta đã nói cuộc thẩm vấn này là bí mật à? Ta cần một lời giải thích."
Nói xong, anh muốn đứng dậy. Nhìn có chút nôn nóng, ngón tay thon dài đưa vào túi muốn tìm thuốc lá có thuốc ức chế, nhưng khi vừa chạm đến mép áo thì dừng lại.
Động tác giơ tay của anh khiến chiếc còng hơi nâng lên, để lộ một phần cổ tay bị trói lại bằng còng tay điện tử sốc nhiệt. Loại chuyên dùng cho Alpha cấp S.
Tuấn Hạo nhạy bén nhận ra dao động cảm xúc của Ivan, thần kinh căng thẳng tột độ, hắn giữ bình tĩnh nói: "Thần không biết tại sao Hoàng phi lại đến đây…Xin điện hạ đến phòng nghỉ ngơi trước."
Ivan không nhịn được lại nhìn Đào Trĩ, anh thấy Đào Trĩ đang lo lắng nhìn mình, lập tức khéo tay áo che đi cổ tay bị trói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!