Ivan muốn đứng dậy, nhưng Đào Trĩ ôm cổ không cho cử động, anh lạnh lùng nói: "Buông tay."
"…Không muốn." Đào Trĩ thấy thái độ của Ivan khó khăn lắm mới mềm mỏng hơn, sao có thể buông tha cho anh, đâm lao thì phải theo lao, thản nhiên nói: "Em đau, dạ dày đau, bụng đau, cổ cũng đau, đều là tại ngài đêm qua cắn em."
Nói xong, cậu lại ôm chặt cổ Ivan hơn.
Mái tóc mềm mại cọ vào cằm Ivan khiến anh cảm thấy ngứa ngáy, chóp mũi tràn ngập mùi thơm của cậu. Cơ thể ấm áp dựa vào anh, anh nháy mắt thất thần, nhưng sau đó nhanh chóng khôi phục lại, gằn từng chữ: "Đào Trĩ."
"Dạ?" Đào Trĩ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhỏ giọng trả lời.
"Em lại dùng lời ngon ngọt dụ dỗ người khác để chạy trốn đúng không?"
Ivan gỡ cánh tay đang ôm cổ mình xuống, cảnh giác nhìn cậu.
Nghe vậy, Đào Trĩ muốn hét lên rằng mình đã bị oan. Cậu ngồi dậy giơ hai tay bị còng lên trước mặt anh: "Em đã bị ngài làm như vậy rồi sao còn chạy được? Em chỉ muốn ngài ôm em thôi, được không?"
Ivan nghe xong vẫn nghiêm mặt, anh không thể dễ dàng tin tưởng người có tiền án như Đào Trĩ. Sau khi xác nhận còng tay không có vấn đề gì, anh mới ra ngoài khóa cửa lại.
Khi cửa vừa đóng lại, Đào Trĩ nghe thấy Ivan bảo phụ tá chuẩn bị quay lại tinh cầu Snow, sợ rằng nếu ở lại đây thêm một giây nữa thì cậu sẽ có cơ hội bỏ chạy.
Đào Trĩ yếu ớt ngã xuống giường, nhìn lên trần nhà, cảm giác như mình vừa tự bê đá đập vào chân mình, bây giờ có nói gì thì Ivan cũng không tin tưởng mình nữa.
Bà nội và Tiểu Vạn đã được đưa đi trước khi cậu đáp tàu bày xuống tinh cầu Snow.
Cậu lại bị Ivan giam giữ trong tẩm cung. Ban ngày, Ivan bận rộn với công việc của đế quốc, khó có thể để mắt tới cậu như trước nên chỉ có thể phân phó vệ binh canh giữ bên ngoài.
Đào Trĩ từ chỗ phụ tá biết được, Tiểu Vạn đang được hoàng thất dạy dỗ, bà nội của cậu cũng có người chăm sóc tận tình, vì vậy trong lòng an tâm một chút.
Sau khi ăn tối xong, thấy thời gian không còn sớm, nhưng vẫn không buồn ngủ, cậu ở trong tẩm cung buồn chán không có việc gì làm, lại không cần chăm sóc bà nội và con trai, ban ngày Ivan không ở đây cậu liền đi ngủ, nên ban đêm không ngủ được nữa.
Đào Trĩ chờ đến phát chán, hỏi phụ tá: "Muộn vậy rồi sao điện hạ vẫn chưa về?"
Phụ tá ngẩng đầu nói: "Đêm nay có một bữa tiệc hoàng gia, điện hạ có thể sẽ phải về muộn."
Ivan bận rộn cả ngày. Bây giờ lại còn phải tham dự tiệc hoàng gia, không có cơ hội gặp mặt Đào Trĩ khiến áp suất xung quanh anh thấp đến mức không ai dám đến gần.
Ivan không giỏi giao tiếp, chỉ quan tâm việc chính, mọi việc xã giao đều giao cho phụ thân và các quý tộc khác bên cạnh làm, anh chỉ cần có mặt là được, nhưng sau khi uống vài ly rượu. Ivan liền thấy đầu có chút chếnh choáng, dựa vào bàn im lặng nhìn mọi người.
Một vị thẩm phán mặc áo choàng bước đến trước mặt anh. Là một người trung niên có mài tóc vàng đặc trưng của gia tộc Lier. Trông có vẻ đã uống nhiều rượu, khuôn mặt đỏ bừng hành lễ với Ivan, nói:
"Điện hạ, nghe nói tên Beta lừa hôn ngài đã bị bắt về?" Lúc nói chuyện, bởi vì cồn làm tê dại đầu óc nên mồm miệng có chút không cần thận.
Ivan nghe vậy, tay cầm ly rượu khẽ khựng lại.
Thẩm phán thấy Ivan nhìn minh, lập tức vui mừng tâng bấc: "Loại tội xúc phạm thanh danh hoàng thất như lừa hôn này, điện hạ định khi nào sẽ ly hôn? Đế quốc của chúng ta đang có vài Omega ở độ tuổi…"
"Erk, im đi." Phụ thân của Ivan cảm nhận được bầu không khí có gì đó không ổn, vội vàng bước tới kéo người đi. Cách Ivan nhìn Erk khiến người khác sởn gai ốc, mọi người xung quanh đều tự giác tránh sang một bên.
Đầu óc Erk chậm chạp, ợ lên một cái. Đẩy qua đẩy lại với phụ thân Ivan, nói tiếp: "Thần nói, loại Beta không có tin tức tố không thể bị đánh dấu suốt đời, nói không chừng tên tội phạm đó chạy trốn ba năm, không biết đã qua tay bao nhiêu người…"
Lời không thể nói hết, cổ Erk đã bị Ivan bóp chặt giơ lên cao, khuôn mặt hắn vốn dĩ đã đỏ bừng vì rượu, nay xanh tím vì thiếu oxy.
"Ngươi là ai? Đến lượt ngươi đánh giá hoàng phi của ta."
Ngữ khí của Ivan lạnh lùng vang lên khắp căn phòng, bình thường anh đã hờ hững nghiêm nghị, nay lại tức giận u ám đến đáng sợ. Áp lực tinh thần của Alpha cấp S được phóng ra áp chế tất cả mọi người có mặt trong phòng tiệc. Cuối cùng Erk cũng cảm thấy sợ hãi, thân thể run rẩy từng đợt.
"Ivan!" phụ thân Ivan thấy bữa tiệc trở lên hỗn loạn, vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Con uống say rồi, về nghỉ trước đi."
Trong tai Ivan không ngừng vang lên câu nói của Erk khi nãy, Beta không có tin tức tố, không có cách nào đánh dấu cả đời, mỗi câu đều đâm thẳng vào tim anh, ánh mắt càng sắc bén hơn, không có dấu hiệu buông tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!