Cậu vụng về mở nắp hộp thuốc mỡ ra, hai tay đang bị trói khiến thao tác khó khăn, chỉ hơi dùng lực một chút đã khiến thuốc mỡ phọt ra ngoài, còn khiến phần cổ tay tiếp xúc với còng tay đỏ ửng.
Ivan nhìn không được nữa: "Đừng cử động." Anh cau mày, lấy chìa khóa mở còng tay trên tay cậu ra, sau đó đặt một bộ quần áo ngủ vào tay cậu: "Đi tắm đi."
Đào Trĩ cầm quần áo ngủ, nhìn anh đang dùng ngón tay đo kích thước của còng tay.
Thấy Đào Trĩ đang nhìn mình, Ivan buông còng tay ra, "Chưa đi?" Ngữ khí cứng nhắc, có chút ẩn ý.
Đào Trĩ vội vàng ôm quần áo chạy vào phòng tắm, nhưng khi cậu quay lại nhìn thì thấy Ivan cũng đang đi tới, đứng ở cửa phòng tắm giám sát cậu, không có ý định rời đi.
Đào Trĩ bị nhìn đến da đầu tê dại, vò bộ quần áo trong tay, nhỏ giọng hỏi: "Em có thể đóng cửa không?" Tắm rửa trước mặt người khác, nó lạ lắm á!
"Không." Ivan cau mày, anh vẫn còn nhớ vụ cháy ở hậu trường giải đấu hôm đó, bây giờ anh không thể chịu đựng được nếu để Đào Trĩ rời khỏi phạm vi tầm mắt của mình quá lâu.
Đào Trĩ không còn cách nào khác, chỉ có thể trước mặt anh mở vòi hoa sen, khi nước nóng chảy qua vết thương đau rát, cậu đưa lưng về phía Ivan, dùng tốc độ nhanh nhất để kỳ cọ c* th* s*ch s*, sau đó lấy khăn tắm lau người.
Sau đó nhanh nhẹn bôi thuốc vào vết thương, mặc đồ ngủ chuẩn bị quay lại giường.
Kết quả, cậu bị thân hình cao lớn của Ivan chặn lại, anh cau mày nhìn mái tóc ướt sũng của cậu: "Em định cứ như vậy đi ngủ?"
Ivan mím môi, không thể tin được ba năm này không có mình ở bên cạnh, Đào Trĩ lại sống một cuộc sống khó khăn như vậy, ngay cả tắm xong cũng không thể lau khô tóc.
Không đợi Đào Trĩ lên tiếng, anh đã cầm máy sấy tóc bên cạnh nói: "Lại đây."
Đào Trĩ không dám từ chối, chỉ có thể ngoan ngoãn đi đến trước mặt Ivan, cảm nhận ngón tay của anh luồn qua mái tóc mình. Mang theo cảm giác ngứa ngáy tê dại, sau đó là hơi nóng thổi đến. Đào Trĩ nhìn vào trong gương, thấy lông mày Ivan cau lại, nghiêm túc sấy tóc cho cậu.
Sự ấm áp quen thuộc này khiến trái tim Đào Trĩ lỡ một nhịp, cậu âm thầm quan sát động tác của Ivan. Trong lòng dần dần dấy lên hy vọng, có lẽ Ivan vẫn còn chút tình cảm với mình. Cậu cẩn thận mở miệng: "Điện hạ…"
Ivan đưa mắt nhìn cậu, như không nghe thấy gì, chỉ im lặng sấy tóc cho cậu. Đèn phòng tắm ấm áp khiến sắc mặt anh nhu hòa hơn.
Đào Trĩ lấy hết can đảm, quan sát vẻ mặt của Ivan, nói: "Sau này em có thể không đeo còng tay không?"
Kỳ thật mục đích thật sự của cậu không phải là cái này, cậu biết Ivan sẽ không đồng ý trong một thời gian dài, vì vậy chỉ có thể hỏi một câu đơn giản nhất.
Ivan nghe được lời này khuôn mặt lập tức lạnh lùng, đối với chuyện này anh rất để tâm đến, lạnh lùng từ chối: "Không được."
Hy vọng của Đào Trĩ vừa nãy lập tức vỡ tan, hóa ra chỉ là ảo tưởng.
Ivan v**t v* mái tóc của Đào Trĩ, xác nhận từng sợi tóc đều đã khô, nghiêm mặt cảnh cáo: "Đừng có giở trò."
"A…"
Đào Trĩ bất đắc dĩ đành từ bỏ mấy suy nghĩ của mình.
Ivan nhìn chằm chằm cậu tắm, nhìn chằm chằm cậu bôi thuốc, bây giờ lại nhìn chằm chằm cậu lên giường đi ngủ.
Đào Trĩ lại bị còng tay, nhưng chiếc còng tay này khác cái vừa nãy. Không chỉ được lót đệm êm ái mà ở giữa còn được trang trí một cái nơ màu hồng khổng lồ, chiếc còng tay này chắc chắn không đàng hoàng, bây giờ cậu lại đeo nó trước mặt Ivan, có cảm giác như thể mình là một món quà được dâng đến đang đợi anh mở vậy.
Đào Trĩ chỉ có thể nằm trên giường và không thể đi đâu được. Ivan chuyển tất cả công việc còn dang dở của mình đến căn phòng này để làm việc. Đèn trong phòng lờ mờ. Đào Trĩ nhìn Ivan đang phê duyệt công văn cách đó không xa, không dám lên tiếng quấy rầy, dần dần ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy thì trời đã sáng, đống công văn đã được phê duyệt một nửa, Ivan không có trong phòng, cậu thấy khát nước liền đứng dậy bê cốc nước trên bàn lên uống, thì thấy cửa mở hé, có giọng nói của phụ tá và Ivan ở bên ngoài.
"Điện hạ, chúng ta phải nhanh chóng trở về, không thể ở lại đây quá lâu." Phụ tá nói.
Ivan nghe xong liền hỏi: "Tất cả đã sắp xếp xong chưa?"
"Đã sắp xếp xong rồi." Phụ tá nói với vẻ mặt khó xử, ngữ khí lo lắng: "Nhưng ngài thật sự muốn làm vậy sao, thưa điện hạ?"
Đào Trĩ lập tức tỉnh táo lại, trong lòng liền sáng tỏ, chờ khi cậu bị bắt về tinh cầu Snow, mọi thứ sẽ kết thúc. Cậu sẽ bị xét xử trước tòa vì tội danh lừa hôn hoàng thất, sau đó sẽ bị tống vào ngục và đi lưu đày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!