Chương 20: (Vô Đề)

Thời gian thấm thoát thoi đưa.

Đào Trĩ không nghĩ mình có thể sống ẩn dật ở tinh cầu xa xôi này tận ba năm. Việc đầu tiên mỗi khi cậu thức dậy là mua một tờ nhật báo tinh cầu, trái tim treo lơ lửng tìm kiếm thông tin về việc Ivan có rời khỏi đế quốc Snow hay không.

Một thời gian ngắn sau sự kiện đăng cơ, Ivan dường như đã từ bỏ việc truy lùng cậu. Cậu thấy lệnh truy nã của mình đã bị gỡ bỏ, lúc đó mới dám lộ mắt trước mọi người.

Đứa con của cậu sinh vào mùa hè, khóc rất to, có mái tóc vàng mềm mại, nổi bật giữa những đứa trẻ mới sinh ở khoa sản. Sau đó, cậu và bà nội bàn nhau đặt tên cho đứa bé là Đào Tiểu Vạn, theo họ của cậu.

Các đường nét trên khuôn mặt của Đào Tiểu Vạn gần như đúc ra từ một khuôn với Ivan, chiếc mũi thẳng, mái tóc vàng và đôi mắt xanh, thậm chí đôi lúc tính tình cũng giống, mỗi lần vậy Đào Trĩ sẽ cảm thấy hoảng hốt khi nhìn con.

Cuộc sống trôi qua một cách bình yên như vậy, ban ngày Đào Trĩ đi làm, bà nội không tiện trông con, nên cậu đưa Đào Tiểu Vạn đến nhà trẻ, tan làm thì đón về.

Cuộc sống quá yên bình, lúc đầu Đào Trĩ cảm thấy bất an, nhưng dần dần cậu đoán có thể Ivan đã bắt đầu một cuộc sống mới của riêng mình và từ bỏ tìm cậu trong thiên hà rộng lớn này, đã ba năm rồi, cho dù kiên trì đến đâu cũng phải bỏ cuộc.

Nhưng cậu sẽ không bao giờ có thể xóa bỏ dấu vết mà Ivan để lại trên người mình. Đêm qua, Đào Trĩ lại bắt đầu lên cơn sốt nhẹ, vùng vẫy trên bờ như một con cá mắc cạn. Cậu khao khát tin tức tố an ủi của Ivan, di chứng thành kết để lại không có cách nào kiểm soát được, cậu phải chịu đựng sự tra tấn này vài ngày mỗi tháng.

Cậu chống đỡ đến cuối ngày và đến nhà trẻ đón Đào Tiểu Vạn về nhà.

Sắc trời dần tối, Đào Trĩ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Đào Tiểu Vạn đi về phía trước, khi gần về đến nhà, bọn họ đi qua một con hẻm tối tăm, cậu luôn cảm thấy có gì đó không ổn, trong lòng có cảm giác như bị ai đó nhìn chằm chằm trong bóng tối, nhưng khi quay đầu lại. Đào Trĩ không thấy ai ở đó cả. Cậu lắc đầu, tự hỏi có phải do mình sốt nên xuất hiện ảo giác hay không.

"Baba, baba lại thấy khó chịu à? Đêm qua con lại nghe thấy baba khóc."

Đào Tiểu Vạn ngước lên nhìn khuôn mặt tái nhợt của Đào Trĩ, lông mày nhíu lại lo lắng, sau đó dùng giọng điệu trẻ con hỏi: "Con nghe bạn nói, mỗi khi baba omega của họ không khỏe thì cha alpha ở bên cạnh là được. Sao baba không tìm một cha alpha?"

Mặc dù cơ thể Đào Trĩ rất khó chịu nhưng khi nghe thấy con trai nói vậy thì không nhịn được mà bật cười, cậu nhéo nhéo khuôn mặt nó: "Trẻ con biết cái gì?"

Cậu bế đứa nhỏ lên hôn chụt chụt hai cái, điện thoại trong túi vang lên. Để tiện liên lạc nên cách đây không lâu cậu đã mua một chiếc điện thoại kiểu cũ, Đào Trĩ tưởng là ông chủ gọi cho mình nên lấy điện thoại ra.

Là một số lạ.

"Xin chào?" Đào Trĩ nghi hoặc trả lời, nhưng đối phương lại không nói gì.

Cậu chỉ nghe thấy một hơi thở nhẹ phát ra từ loa, giống như âm thanh phát ra khi kìm nén cảm xúc.

"Alo?" Đào Trĩ thấy đối phương không nói gì, cậu chưa từng để lại số điện thoại cho người lạ, gọi nhầm? Hay một trò đùa?

Cậu ngập ngừng gọi tên một vài đồng nghiệp.

Bên kia im lặng một lúc, sau đó điện thoại ngắt kết nối, lập tức để lại một chuỗi tút tút dài.

Đào Trĩ bối rối cất điện thoại đi, ôm Đào Tiểu Vạn trong tay đi thêm vài bước, khi cậu sắp đi đến cửa nhà, nghĩ đến cảm giác khó chịu vừa rồi khi đi qua con hẻm, cậu thấy có gì đó không ổn liền đặt Đào Tiểu Vạn xuống đất.

"Con đi tìm bà cố đi, baba đi gọi điện thoại."

Đào Trĩ nhìn Đào Tiểu Vạn ngoan ngoãn đi vào nhà, sau đó quay người lại, lấy điện thoại di động ra, bấm gọi số lạ trong lịch sử cuộc gọi, ngay sau đó có tiếng chuông điện thoại vang lên gần đó.

Đào Trĩ lần theo tiếng kêu, tìm được một bốt điện thoại cách nhà không xa, nhạc chuông từ bên trong truyền đến.

Đứng ở đây có thể nhìn rõ nhà của cậu, toàn thân Đào Trĩ lạnh buốt, mọi cử động vừa rồi của cậu đều bị người gọi điện thoại theo dõi.

Cậu bước vào bốt điện thoại, trong không gian khép kín phảng phất mùi tin tức tố đã lâu không thấy, rất mỏng manh, gần như thoáng qua, nhưng Đào Trĩ nhạy bén cảm nhận được, đây là mùi tin tức tố của Ivan.

Nó nhẹ đến mức Đào Trĩ gần như tưởng mình ngửi nhầm.

Làm sao Ivan có thể ở đây?

Suy nghĩ này cứ quay cuồng trong đầu Đào Trĩ, tai cậu ù đi, cố gắng lên mạng bằng chiếc điện thoại kiểu cũ của mình. Cậu tìm kiếm tên Ivan Lier trong thanh tìm kiếm, hoạt động gần nhất của hoàng đế tinh cầu Snow là một hội nghị, có cả ảnh chụp vào sáng nay.

Trừ khi Ivan có khả năng dịch chuyển tức thời, làm sao có thể đuổi đến đây chỉ trong vòng một ngày? Nghĩ đến đây, Đào Trĩ bình tĩnh lại một chút, đưa tay an ủi trái tim đang đập thình thịch của mình, mùi tin tức tố vừa rồi có thể là ảo giác do di chứng thành kết gây ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!