Chương 2: (Vô Đề)

Tối hôm đó, Đào Trĩ đưa tay chạm vào tuyến thể chưa ph*t d*c hoàn toàn của mình đang sưng đỏ. Nó vừa được An Khả tiêm tin tức tố của một Omega cấp S nào đó vào.

Tin tức tố mô phỏng mùi của Omega cấp S khi ph*t t*nh, nhưng chỉ là tiêm vào nên cơ thể sẽ chuyển hóa rất nhanh, sau đêm nay mùi sẽ tan biến hoàn toàn.

An Khả nhét vào tay cậu một lọ thuốc không rõ nguồn gốc, trịnh trọng nói: "Đây chính là thuốc tao lấy trộm từ trong phòng thí nghiệm về, nó khiến khứu giác của Alpha nhạy cảm đến mức ngửi được mùi tin tức được tiêm vào người mày. Còn có thể khiến anh ta mất lý trí tạm thời. Mày phải tranh thủ thời gian đó dụ dỗ anh ta cắn mày."

Nghĩ nghĩ một chút, An Khả lại tiếp tục nói trọng tâm: "Nhưng mày tuyệt đối không được đụng vào nó, thuốc chỉ được dùng cho Alpha, đối với Beta có hại."

Đào Trĩ nắm chặt lọ thuốc nhỏ trong tay. Cho dù chỉ là một chút hy vọng có thể ở lại tinh cầu, cậu nhật định sẽ không bỏ qua. Không vào hang sói sao bắt được sói con, chỉ cần một cái đánh dấu tạm thời là đủ rồi.

Ngoài những ngày nghỉ, hầu như Ivan luôn ở trong ký túc xá của Học viện Quân sự Hoàng gia, nhưng ký túc xá của anh là một biệt thự. Xung quanh có rất nhiều vệ binh đi tuần để giám sát an ninh, còn có một vài vệ binh canh giữ cửa.

Lòng bàn tay Đào Trĩ đổ mồ hôi, cậu chợt nhận ra việc mình bỏ lọ thuốc kia vào túi là quá mạo hiểm, nhưng ngay lúc cậu chuẩn bị thay đổi chỗ giấu thuốc thì một vệ binh đã phát hiện ra cậu, hô lớn một câu: "Lén lút ở bên đó làm gì?"

Đào Trĩ bị mấy vệ binh áp giải từ bồn hoa ra cửa, cậu nuốt nước bọt, nói: "Tôi có việc tìm điện hạ." 

Nói xong, còn lấy chiếc nhẫn Ivan đã đưa cho mình đưa ra.

Vệ binh thấy chiếc nhẫn liền thả người xuống, sau đó đưa tay ra muốn khám xét người.

Mồ hôi lạnh chảy lấm tấm trên trán Đào Trĩ. Cậu kịp nhìn thấy đèn đỏ của camera giám sát nhấp nháy, cái khó ló cái khôn, cậu hướng về phía camera giám sát gọi: "Điện hạ…"

Ivan đã thấy cậu qua camera giám sát ở cửa từ lâu, khi Đào Trĩ ngẩng mặt lên nhìn vào camera một cách đáng thương, trái tim anh nhảy lên một nhịp.

Anh nói vào micro: "Cho cậu ấy vào."

Người vệ binh đang định lục soát túi của Đào Trĩ nghe thấy mệnh lệnh đành phải bỏ cuộc, mở cửa cho người vào trong.

Đào Trĩ thở phào nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn.

Khi cửa biệt thự mở ra, Ivan chỉ mặc một bộ đồ ngủ, mái tóc vàng dài óng xõa trên vai, đuôi tóc ướt đẫm dính vào má, làm tăng thêm chút mềm mại cho khuôn mặt lạnh lẽo cứng rắn vốn có của anh.

Đào Trĩ chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ của Ivan khi không mặc đồng phục, nháy mắt có chút thất thần. Đến khi tỉnh táo lại thì phát hiện Ivan cũng đang nhìn chằm chằm mình, giống như không hiểu tại sao cậu lại ngây ngốc đứng ở cửa.

"Vào trước đã." Ivan nghiêng người, quay đầu rót một ly nước cho Đào Trĩ và mình.

Anh không thích có người hầu bên cạnh làm gián đoạn nhịp sống của mình, vì vậy những việc sinh hoạt hàng ngày đều tự làm.

"Ồ, cảm ơn, đúng lúc tôi cũng đang khát nước." Đào Trĩ lơ đãng nói. Sau khi thay dép lê, cậu suy nghĩ làm sao để sử dụng lọ thuốc này, trước mặt cậu có hai cái ly giống hệt nhau.

Lúc này, Ivan đang đi cất chiếc bình nước vào bếp. Đào Trĩ nhân lúc anh đang đưa lưng về phía mình, nhanh chóng mở bình ra đổ lọ thuốc vào một trong hai chiếc ly.

Ivan đòi hỏi hiệu quả công việc rất cao, đáng lẽ trong vòng ba phút kể từ khi vào trong đã phải đi thẳng vào vấn đề chính. Hỏi Đào Trĩ có muốn làm hoa tiêu của mình hay không.

Nhưng cuối cùng anh vẫn có chuyện canh cánh trong lòng, quyết định giải quyết nó trước nên mở miệng hỏi: "Cậu với Omega kia có quan hệ gì? Người yêu?"

Nói xong thì quay người lại nhìn Đào Trĩ.

Cái quay người này khiến Đào Trĩ giật mình sợ tới mức tay run lẩy bẩy, đổ cả lọ thuốc vào trong ly nước, cậu cố gắng nắm chặt chiếc lọ nhỏ rỗng trong tay, kết quả trượt tay làm chiếc lọ rỗng rơi xuống thảm.

Cũng may dưới sàn trải thảm mềm, phía trước có một cái bàn che lại, nếu không tiếng chai thủy tinh nhất định sẽ thu hút sự chú ý của Ivan.

Thấy cậu không trả lời, Ivan càng cau mày chặt hơn, không nhịn được đi về phía cậu. Đào Trĩ nghe thấy tiếng bước chân, nhanh chóng ngồi xổm xuống, giả vờ buộc dây giày*, giấu cái lọ đi: "Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi."

*Bug nhóe, rõ ràng trước đó thay dép rồi, mà tui ko biết nên thay vào là cái gì cho hợp lý nên để nguyên 

Nghe được câu trả lời này, sự nôn nóng trong lòng Ivan lập tức dịu đi rất nhiều, anh đẩy ly nước về phía trước Đào Trĩ.

Đào Trĩ ngẩng đầu lên, ngây ngốc nhìn chiếc ly trước mặt, chiếc cốc nào đã bị bỏ thuốc?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!