Chương 19: (Vô Đề)

Đào Trĩ thu dọn đống bừa bộn, ném thuốc vào thùng rác ven đường, chỉnh trang lại quần áo trên người rồi lên xe về nhà.

Cậu vẫn còn sốt nhẹ, nhưng đã đỡ hơn nhiều so với lúc đến đây. Đào Trĩ quyết định giữ lại đứa bé, cậu cảm thấy thoải mái hơn, sờ lên chiếc bụng có chút phình ra của mình.

Một tháng nữa có thể khám thai, cậu muốn đợi đến khi thai ổn định sẽ nói cho bà nội.

Về đến nhà đã là buổi trưa, cậu đến căng tin lấy cơm rồi về nhà. Bà nội đang ngồi trong phòng khách, nghe tiếng mở cửa thì đẩy xe lăn đến hỏi cậu: "Sao rồi? Còn khó chịu không"

"Ổn rồi ạ." Đào Trĩ mỉm cười trấn an bà.

Đồ ăn hôm nay cũng giống như tối hôm qua, nhưng dù khó nuốt đến mấy, Đào Trĩ cũng buộc mình phải nuốt từng miếng một vì đứa trẻ, bà nội lập tức vui mừng khi thấy cậu ăn được. "Gần đây ăn nhiều một chút. Con sụt nhiều nhiều quá."

Ăn xong, Đào Trĩ trở về phòng, lấy hết số tiền còn lại trong túi ra, theo tỷ giá giữa các tinh cầu, số tiền này có lẽ sẽ đủ cho cậu chống đỡ một thời gian. Cộng thêm công việc ở đây, việc duy trì chi phí sinh hoạt hàng ngày sẽ không có vấn đề gì, nhưng cậu cần phải chuẩn bị tiền để khám thai và sinh con, số tiền này sợ không đủ.

Cậu đột nhiên nhìn thấy chiếc điện thoại di động được giấu ở phía dưới. Cậu lo lắng nó sẽ bị định vị nên sau khi giải đấu kết thúc liền tắt máy.

Điện thoại di động loại mới, nếu mang đi bán có thể được rất nhiều tiền, cậu ở đây cũng không cần liên lạc với ai, quan hệ với mọi người cũng không cần dùng đến, không bằng bán nó đi để kiếm chút tiền.

Đào Trĩ cầm điện thoại di động đến một cửa hàng cầm cố, cuối cùng những bộ phận của chiếc điện thoại được những người trung gian bán sang những tinh cầu khác.

Theo lý mà nói, ông chủ tiếp xúc các con buôn khác sẽ là người có nhiều thông tin nhất, Đào Trĩ cầm tiền ông chủ đưa, đeo khẩu trang trên mặt, không có đi luôn và đứng lại hỏi han vài câu: "Ông chủ, gần đây có thông tin gì ở đế quốc Snow không?"

Nghe thấy điều này, ông chủ đặt tờ báo các tinh cầu xuống, phàn nàn: "Việc kinh doanh ở đó gần đây rất khó khăn, tân hoàng vừa nhậm chức đã đóng cửa biên giới, đi vào thì dễ nhưng khó có thể ra, đừng nhắc nữa."

Đào Trĩ nghe vậy thì sững sờ, cầm lấy tờ báo trên bàn đọc một chút, tin tức Ivan đăng cơ chiếm toàn bộ trang bìa của tờ báo.

Tân hoàng lên nắm quyền, Ivan lên ngôi, mấy ngày ngắn ngủi thôi mà đế quốc Snow đã trải qua những thay đổi long trời lở đất.

Ivan trông gầy hơn trước. Anh nửa quỳ trước phụ thân và tiện tiếp nhận quyền trượng trong lễ đăng cơ. Trên khuôn mặt sâu thẳm không có biểu hiện gì, anh không hề tỏ ra vui mừng khi nhận được quyền lực, nửa khuôn mặt như ẩn mình trong tia sáng mờ nhạt, giống như một con báo đang rình mồi.

Vẻ mặt này quá quen thuộc với Đào Trĩ. Đây là vẻ mặt khi tâm trạng của anh không tốt.

**

Cung điện đế quốc Snow.

Vài ngày sau khi lễ đăng quang kết thúc, trong cung yên tĩnh như một đã chết.

Có rất nhiều vệ binh canh giữ cung điện của lão hoàng đế, một con ruồi cũng không thể bay lọt, tân hoàng mới đăng cơ, hoàng đế cũ bị cầm tù. Tất cả những thay đổi này chỉ xảy ra sau một đêm. Ông không ngờ có một ngày bị chính con trai ruột của mình cầm tù.

"Phụ thân còn không chịu nói?"

Ivan nhìn tài liệu trong tay, đầu không thèm ngẩng lên hỏi người phụ tá bên cạnh.

Phụ tá nói: "Bệ hạ từ chối tất cả cuộc nói chuyện."

Ivan không hề ngạc nhiên. Phụ thân của anh cả đời kiêu ngạo, bây giờ lại bị anh giam cầm và giám sát 24/24 trong phòng. Không khác gì một loại tra tấn.

Ivan đặt tài liệu xuống, đi đến cung điện của phụ thân mình, thấy ông đang ngồi trên ghế chơi cờ, nghe thấy tiếng bước chân nhưng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ đặt quân cờ trắng xuống, khuôn mặt xanh xao nói:

"Con muốn giam cầm cha ruột của mình cả đời?"

Ivan ngồi ở trước mặt ông, cầm quân cờ đen lên đặt bên cạnh quân cờ trắng của ông: "Con chỉ muốn biết điểm đến của tấm vé tàu bay đó. Phụ thân nói cho con, con sẽ rút hết vệ binh bên ngoài."

Lão hoàng đế bị sự đe dọa này thì mất hết tâm trạng chơi cơ, đè nén cơn tức giận trong lòng: "Vậy con nói cho ta biết, con muốn tìm hắn về làm gì? Nếu như tống hắn vào tù vì tội danh lừa hôn hoàng thất hoặc đày hắn đến biên giới đế quốc, ta sẽ nói cho con biết."

Ông còn nghĩ rằng Ivan sẽ ghét bỏ Đào Trĩ khi biết bị cậu lừa hôn, nhưng thực tế không phải vậy. Ông vô hình khiến Đào Trĩ thành chấp niệm không thể bỏ trong lòng Ivan.

Con trai ông giờ như một góa phụ yếu ớt. Ngay trong kỳ dịch cảm cũng chỉ có thể ôm những đồ vật hoàng phi của mình để lại để an ủi bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!