Đau.
Tê dại.
Ban đầu Đào Trĩ còn nghĩ mình là một khúc gỗ mục, không cảm nhận được tin tức tố Alpha.
Nhưng sau khi bị cưỡng chế thành kết, cơ thể cậu giống hạn hán gặp mưa rào, cơ thể lặng lẽ thay đổi. Đào Trĩ ngửi được mùi tin tức tố của Ivan thoang thoảng trong không khí, chúng ngột ngạt, hống hách, từ bên trong lẫn bên ngoài cơ thể cậu đều tràn ngập hơi thở của anh.
Đào Trĩ bị mùi vị này hấp dẫn, như thể được thuần hóa.
Trong trạng thái mơ hồ, cậu coi alpha trước mặt là khúc gỗ nổi trong đại dương mênh mông. Cậu lắc lư ôm chặt lấy nó, sự ngoan ngoãn nghênh hợp này khiến Ivan hưng phấn gấp mười lần.
Ivan hung hãn ôm chặt bạn đời của mình, cúi đầu hôn ngấu nghiến đôi môi của Đào Trĩ.
Đào Trĩ hoa mắt chóng mặt vì sự xung đột giữa lý trí và bản năng. Lúc này cậu mới hiểu tại sao Bối Duy lại cảnh cáo cậu không được tạo thành kết.
Việc thành kết giống như một cách để alpha giữ chặt bạn đời bên cạnh mình mãi mãi. Ngay cả là Beta cũng có thể thay đổi về tâm lý và cơ thể, sẽ ngày càng ỷ lại bạn đời của mình hơn, thậm chí sau này vì không được đánh dấu mà hoảng loạn và bất an.
**
Khi Đào Trĩ tỉnh lại, cậu ngửi thấy mùi thuốc khử trùng trong không khí.
Cậu còn chưa kịp thích ứng với sự vật xung quanh khi mở mắt đã thấy Ivan đứng dậy khỏi ghế. Thoạt nhìn như đã mấy ngày không ngủ, quầng mắt thâm xì, con ngươi xanh lam hiện lên những tia máu đỏ ngầu: "Xin lỗi…"
Giọng nói khàn khàn, thấy Đào Trĩ vẫn còn mệt mỏi, sự căng thẳng và tội lỗi trong mắt anh càng rõ ràng hơn: "Tôi nghĩ rằng có thể kiểm soát được bản thân mình, vậy mà chiếc còng tay kia đã gãy."
"Em không sao." Đào Trĩ nở một nụ cười yếu ớt trần an Ivan, nhưng trong lòng âm thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà anh.
Nhưng cũng không thể hoàn toàn trách Ivan được. Chỉ trách cậu xui xẻo, bị đám người nào đó đẩy cậu đi trêu chọc một Alpha đang trong kỳ dịch cảm.
Ivan nghe xong vẫn không thể thở phào nhẹ nhõm, anh cẩn thận nâng khuôn mặt Đào Trĩ lên như thể đó là một báu vật. Đặt xuống trán cậu một nụ hôn: "Đừng sợ tôi, được không? Lần sau tôi sẽ kiềm chế bản thân thật tốt. Sẽ không làm em hoảng sợ."
Đào Trĩ có thể ngửi được mùi tin tức tố quen thuộc khi hai người ở gần nhau. Đầu óc cậu vẫn đang choáng váng, vô thức nhích người lại gần Ivan hơn. Sau khi tỉnh táo lại, cậu ngẩng đầu bắt gặp sự ngạc nhiên và mừng rỡ của Ivan.
Mặt cậu đỏ bừng, mình vừa làm cái gì thế này.
"Em đói, có gì ăn không…" Đào Trĩ miễn cưỡng đổi chủ đề. Thái độ của Ivan đã dịu đi không ít, xoay người đi ra ngoài mua đồ ăn cho Đào Trĩ.
Sau khi đuổi người đi, Đào Trĩ xuống giường đi đến cửa xác nhận Ivan đã đi rồi, cậu lấy hai tấm vé tàu bay trong túi quần đồng phục ra. Nó vẫn ở đây.
Ivan vừa đi được một lúc, Tuấn Hạo tìm đến cửa.
Vẻ mặt của Tuấn Hạo có chút vi diệu, hắn ôm một túi trái cây đặt ở đầu giường, cuối cùng nói: "Toàn bộ căn cứ đều biết mày với Ivan là quan hệ bạn đời, người khác nói điện hạ bế mày đến khu cách ly bệnh viện, tao còn không tin."
"Đào Trĩ, không ngờ tao là người biết chuyện này cuối cùng, mày vẫn coi tao là bạn bè à?"
Tuấn Hạo có chút tức giận, một bên gọt táo cho Đào Trĩ một bên oán giận nói.
Đào Trĩ nghe xong áy náy vuốt chóp mũi: "Chuyện này nói ra dài lắm, tạm thời không thể giải thích rõ ràng."
Cậu cầm quả táo Tuấn Hạo đưa cho, trầm tư nhìn Tuấn Hạo.
Tuấn Hạo cũng là Alpha, tuy cậu không ngửi được cái gì, nhưng lại có thể ngửi được mùi tin tức tố của Ivan. Chẳng lẽ thật sự là do ảnh hưởng thành kết ư?
"Tuấn Hạo, lại gần đây." Đào Trĩ ngồi thẳng dậy, vẫy tay với Tuấn Hạo.
Mặc dù Tuấn Hạo nghi hoặc nhưng vẫn tiến lại gần cậu thêm một chút nữa, kết quả là Đào Trĩ lưu manh đưa mũi ngửi tuyến thể sau gáy của mình, Tuấn Hạo giật mình che tuyến thể lại, đỏ mặt lùi về phía sau mấy bước.
"Không ngửi thấy gì cả…" Đào Trĩ nhỏ giọng nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!