Chương 14: (Vô Đề)

"Được."

Ivan nói khẽ, nhìn Đào Trĩ đang quay đầu sang một bên, vành tai đỏ bừng nổi bật giữa mái tóc mềm mại, rõ ràng đang xấu hổ muốn chết, nhưng vẫn thuận theo ý của anh. Nghĩ đến đây, anh thấy hơi hối hận.

Anh đưa ra một số yêu cầu quá đáng, nhưng cậu vẫn chấp nhận tất cả những điều đó.

Đào Trĩ xoa đôi tai nóng bừng của mình, quyết định đêm nay sẽ đem sổ sách ra tính toán một lượt, tránh để Ivan đưa ra những yêu cầu kinh người nào khác, cậu nhìn Ivan nói: "Ngài còn muốn em làm gì nữa không? Điện hạ?"

Hai chữ "điện hạ" này, Ivan nghe như đang làm nũng.

Kỳ thật Ivan có rất nhiều yêu cầu, chẳng hạn như yêu cầu Đào Trĩ có thể dựa dẫm vào mình nhiều hơn, hay ngày nào cũng phải có một nụ hôn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon, thậm chí còn có thể quá đáng hơn, nhưng anh không muốn tỏ ra quá vội vàng, như vậy sẽ dọa sợ cậu. Anh quyết định sẽ để từ từ rồi tính.

"Sau này nói sau." Anh nói.

Cảm ơn chúa trên cao, có vẻ lúc này Ivan đồng ý bỏ qua cho cậu rồi.

Hai người đến chỗ bác sĩ lấy thuốc: "bệnh nhân hồi phục rất tốt."

Bác sĩ thấy Đào Trĩ, thở phào một cái an ủi cậu.

Cậu sắp xếp lại đống thuốc, chuẩn bị quay lại phòng bệnh thì vẫn thấy Ivan đi theo mình, cậu dừng chân, bây giờ vẫn là thời gian huấn luyện ở căn cứ: "Điện hạ, ngài không về căn cứ huấn luyện sao?"

Nếu là lúc trước, Ivan chắc chắn sẽ không lãng phí thời gian huấn luyện của mình như này.

"Không vội." Ivan nói, giơ tay cầm túi thuốc từ tay Đào Trĩ, đi lướt qua cậu vào phòng bệnh.

An Khả đúng lúc đẩy cửa ra, thấy Ivan chưa đi, trên tay còn cầm túi thuốc thì sửng sốt, sau khi để Ivan vào phòng bệnh xong, cậu ta kéo Đào Trĩ sang một bên.

"Hai người có chuyện gì?" An Khả nhỏ giọng hỏi. Nhìn thế nào cũng không thấy Ivan lạnh nhạt với Đào Trĩ.

Đào Trĩ đau đầu. Nhớ đến thái độ vừa nãy của Ivan, với việc thân phận Beta của mình bị Bối Duy phát hiện lúc sáng: "Hình như tao bị lộ rồi."

"Hở?" An Khả mê man nhìn cậu.

"Phụ thân của Ivan là biết tao là beta. Sáng nay người của hoàng thất đến bệnh viện kiểm tra hồ sơ bệnh án của tao, nhưng Ivan chưa biết." Đào Trĩ lí nhí nói.

An Khả vẫn có thể nghe rõ, trợn tròn mắt, lo lắng nói: "Mày có muốn trốn đi trước không?" 

Sau khi Đào Trĩ nghe điều này thì do dự một chút. Bà nội bây giờ không thể đi cùng cậu được.

Hơn nữa cậu vẫn chưa xác định phụ thân của Ivan có ý gì, vì sao không nói cho Ivan biết sự thật cậu là Beta, rõ ràng kỳ vọng cậu tự rời đi.

Cuối cùng Đào Trĩ quyết định quan sát một thời gian đã.

Khi vào phòng bệnh, cậu thấy Ivan đang rót nước nóng, thuốc đã được đặt trên bàn cạnh giường của bà nội, Ivan là một người ít nói, lặng lẽ làm hết mọi thứ và đưa nước nóng cho bà nội.

"Bà nội, uống thuốc đi." Ivan ngắn gọn nói.

Bà nội không nhận cốc nước nóng trong tay Ivan, không nhịn được nhìn chồng của cháu trai thêm vài lần, thái độ đã hòa hoãn hơn so với trước đó, nói: "Cậu ngồi xuống nói chuyện với tôi trước đã."

Đào Trĩ nhìn thấy vậy liền rước bước tới: "Bà ơi."

Bà nội thấy cậu chạy đến thì giả vờ tức giận, nói: "Vừa nãy đang nói chuyện cháu kéo người ra ngoài làm gì?"

"Bây giờ ta nói tiếp, đừng cho chen vào."

Đào Trĩ không còn cách nào khác đành phải đứng sang một bên. Thấp thỏm trong lòng, khẩn cầu Ivan đừng nói lung tung.

"Cậu bao nhiêu tuổi?" Bà nội hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!