Đào Trĩ cẩn thận nhớ lại cảnh Ivan tức giận ngày hôm qua, chán nản nói: "Tao hỏi anh ta sắp đến kỳ dịch cảm à, sau đó anh ta liền nổi giận."
Sau đó lại do dự hỏi An Khả: "Kỳ dịch cảm của Alpha là chuyện riêng tư khó nói lắm à?"
An Kha nghe vậy cũng buồn bực theo, vốn muốn tiếp tục hỏi, nhưng lại bị đồng nghiệp trực ban gọi tới giúp đỡ, nên đành phải gác vấn đề này sang một bên: "Tao đi hỗ trợ trước đã, mày lên cái giường bệnh đằng kia nằm nghỉ một lát đi."
Đào Trĩ lắc đầu, có lẽ đêm nay cậu không thể ngủ được.
Ca phẫu thuật kéo dài đến nửa đêm, đến khi bà nội bình an được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bác sĩ thông báo ca phẫu thuật thành công, tảng đá treo trong lòng mới được đặt xuống. Liền chạy theo sau xe giường bệnh của bà, không để ý đến chiếc áo khoác và điện thoại còn nằm trơ trọi trên băng ghế.
"Bệnh nhân sau khi phẫu thuật cần phải quan sát vài ngày, rất khó để đảm bảo không có nguy cơ tái phát." Bác sĩ chỉnh lại kim tiêm truyền dịch: "Nếu bệnh nhân có phản ứng gì thì lập tức bấm chuông."
"Đã biết, cảm ơn bác sĩ." Đào Trĩ ngồi xuống bên giường, nghe tiếng tích tắc lạnh lẽo của máy móc bên cạnh, đôi mắt chua xót nhìn bà nội đang nằm trên giường.
Rõ ràng mới gặp nhau cách đây không lâu, tại sau bà nội cậu đã gầy đi nhiều như vậy.
Cậu ương bướng chịu đựng qua buổi sáng, đúng lúc An Khả hết ca làm. Cậu ta vỗ vai Đào Trĩ nói: "Tao giúp mày trông bà, sang phòng bên cạnh kiếm một cái giường trống ngủ chút đi."
Đào Trĩ xoa xoa đôi mắt khô khốc, trong lòng vô cùng cảm kích nói: "Tao đi ngủ một lát rồi quay lại."
Cậu đứng dậy, cảm thấy trên người hơi lạnh, lúc này mới nhớ ra mình để quên áo khoác ở trên băng ghế ngoài cửa phòng phẫu thuật.
Đào Trĩ vội vàng chạy đến phòng phẫu thuật tìm áo khoác, sau đó lấy điện thoại di động ra xem, có mười mấy cuộc gọi nhỡ của Ivan và số điện thoại của căn cứ. Cậu bừng tỉnh, đêm qua vội quá nên cậu quên không xin phép, bây giờ đã sắp đến trưa, chắc là mọi người nghĩ cậu biến mất vô cớ.
Đào Trĩ mở danh sách liên lạc, đang định gọi cho Ivan trước thì một y tá đến gọi cậu.
"Xin lỗi, ngài là Đào Trĩ tiên sinh phải không?" Cô y tá cầm tờ báo cáo trên tay.
"Đúng, có chuyện gì vậy?" Đào Trĩ thấy y tá này hơi quen mắt, hình như là y tá của khoa tin tức tố của bệnh viện, chịu trách nhiệm ghi chép danh sách công dân đi nghĩa vụ quân sự.
Y tá đưa cho cậu một hồ sơ bệnh án của khoa tin tức tố: "Sáng nay có người tự nhận là bạn của ngài đến lấy kết quả kiểm tra giới tính để đi nghĩa vụ quân sự, nhưng sau khi xem xong thì bỏ quên ở đây."
Trong lòng Đào Trĩ đột nhiên xuất hiện một loại dự cảm không tốt, bởi vì trên tờ kết quả xét nghiệm ghi cậu là beta, càng không bất kỳ giấy tờ gì liên quan đến Beta phân hóa lần hai thành Omega.
"Người tự nhận là bạn của tôi là ai?" Đào Trĩ vội vàng hỏi.
Y tá nhớ lại: "Hình như là một omega có mái tóc vàng."
Là Bối Duy, nếu Bối Duy biết, có nghĩa là cha Ivan chắc chắn biết cậu là Beta, việc cậu che giấu giới tính lừa hôn sẽ bị lộ.
Đúng lúc chuông điện thoại di động vang lên, Đào Trĩ giật mình, cúi đầu nhìn tên Ivan trên màn hình, nghĩ đến hàng chục cuộc gọi của Ivan sáng nay, cậu đột nhiên không dám nhận điện thoại.
Bối Duy cũng nói cho Ivan biết sự thật cậu là beta chứ?
Sắc mặt Đào Trĩ đột nhiên tái nhợt, cậu đưa tay tắt nguồn điện thoại di động, không đợi cậu có thể bình tĩnh lại để suy nghĩ nên làm gì tiếp theo thì—
"Đào Trĩ."
Giọng nói của Ivan vang lên từ phía sau, đọa trái tim cậu nhảy vọt lên đến cổ họng, nhanh chóng ném báo cáo kết quả vào thùng rác bên cạnh, cơ thể cứng đờ xoay người lại.
Ivan đen mặt nhìn cậu, môi mỏng hơi mím lại, anh vừa tận mắt chứng kiến Đào Trĩ tắt điện thoại của mình, toàn thân thả ra áp lực lớn, lạnh lùng hỏi: "Sao em không nghe điện thoại của tôi?"
Toàn bộ máu trong người Đào Trĩ đông cứng lại, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Ivan: " Ngài…biết hết rồi à?"
"Biết." Ivan trầm giọng nói, tiến đến gần cậu, từng bước một giống như đang giẫm lên trái tim của Đào Trĩ, khiến cậu bất an vô cùng.
Đào Trĩ cảm thấy bàn tay to lớn của Ivan đặt lên má mình, cậu sợ hãi nhắm tịt hai mắt lại, Ivan sẽ không muốn giết cậu ngay lập tức chứ.
Cơn đau dự đoán không đến, thay vào đó là một tiếng thở dài, sau đó lòng bàn tay ấm áp v**t v* khuôn mặt tái nhợt của cậu, đầu ngón tay chạm vào quầng thâm màu xám dưới mắt. Ivan ý thức được mình đang dọa người, hòa hoãn nói: "Tại sao không nói cho tôi biết bà nội em phải phẫu thuật, chuyện quan trọng như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!