Chương 12: (Vô Đề)

Ivan im lặng ôm người trong lòng, vùi mặt vào hõm cổ Đào Trĩ, ngửi mùi trên cơ thể cậu, giả giờ không nghe thấy gì.

Anh không có bệnh, không cần phải khám. Nếu để Đào Trĩ biết anh giả bệnh thì biết giấu mặt mũi vào đâu?

Đào Trĩ thấy Ivan không nói gì, lại nghĩ anh khó chịu không nổi được, nhẹ nhàng đẩy anh, nhỏ giọng nói: "Điện hạ, nếu ngài mệt thì để bác sĩ khám một chút đi."

Hết cách, Ivan đành đồng đồng, khi Bối Duy và bác sĩ bước vào. Anh bực mình nhìn chằm chằm hai người họ.

Ban đầu, bác sĩ nghe thái tử điện hạ bị bệnh, ông ta còn tưởng có một loại bệnh nan y nghiêm trọng nào đó mới khiến Alpha cấp S đổ bệnh. Nhưng khi đến đây, ông hoàn toàn không thấy bất kỳ dấu hiệu gì, ông ngập ngừng định lên tiếng thì bị Ivan lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Thoáng chốc, bác sĩ nuốt những lời chuẩn bị nói xuống bụng, sau đó lên tiếng: "Bệnh của điện hạ…. có thể phải mất vài ngày mới khỏi."

Đào Trĩ nghe được lời bác sĩ nói, sắc mặt lập tức lo lắng, sao lại nghiêm trọng như vậy?

Ivan thấy thế, danh chính ngôn thuận dựa người vào ngực Đào Trĩ, ho khan vài tiếng, khiến trái tim Đào Trĩ thắt lại, giống như bị ai đó bóp chặt.

Đạo đức nghề nghiệp của bác sĩ hoàn toàn bị khuất phục trước sự uy h**p của Ivan, im lặng quay mặt đi.

Thấy Ivan ốm yếu cần người chăm sóc, trong lòng Bối Duy khẽ rục rịch, lập tức muốn đá Đào Trĩ rời khỏi căn phòng này: "Sắp đến giờ giới nghiêm rồi, cậu về phòng của mình đi, tôi sẽ ở đây chăm sóc cho điện hạ."

Ivan nghe vậy, ở chỗ Đào Trĩ không thấy được, ánh mắt lập tức sắc bén lạnh lùng, vẻ mặt cũng trầm xuồng, không còn vẻ yếu ớt như trước nữa. Anh nhìn chằm chằm Bối Duy.

Đào Trĩ muốn từ chối, nhưng cậu chỉ là sinh viên ở đây, phải nghe theo mệnh lệnh của huấn luyện viên.

Ivan từ trong lòng Đào Trĩ ngồi dậy, trên mặt biểu cảm lạnh lùng, nhưng lại nhu hòa nói: "Đừng lo lắng, em về trước đi, đúng lúc tôi có chuyện muốn nói với Bối Duy."

Bối Duy không ngờ Ivan có thể dễ dàng đồng ý như vậy, hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn, lập tức bị ánh mắt lạnh lùng của Ivan nhìn chằm chằm, trong lòng có dự cảm không tốt.

"…Vâng."

Đào Trĩ nghe Ivan nói vậy thì đành phải đi ra ngoài, nhưng khi nhìn Bối Duy và Ivan ở chung một chỗ với nhau cậu lại thấy buồn phiền khó chịu.

Sau khi Đào Trĩ rời đi, Ivan đứng dậy khỏi giường, bước chân chậm rãi thong dong, không có chút dáng vẻ yếu đuối nào. Anh đi đến gần Bối Duy với vẻ mặt u ám.

Bối Duy thấy thần sắc của Ivan không đúng, nụ cười trên mặt cứng đờ, trong đầu không ngừng suy nghĩ, tự hỏi mình đã đắc tội với Ivan khi nào, vội vàng quỳ xuống, cung kính kêu lên: "Điện hạ."

"Chuyện ta điều Á Luân đi là do ngươi nói với Đào Trĩ?" Khi Ivan bắt đầu chất vấn, áp lực xung quanh anh càng ngày lớn.

Bối Duy không dám nói dối, sau lưng đổ mồ hôi lạnh. Hắn không hiểu Ivan hỏi có ý gì, chỉ dám gật đầu đáp: "Khi thần tình cờ gặp hoàng phi ở bệnh viện, thuận miệng nói một câu."

"Á Luân là người ngươi mang đến." Ivan đứng cách Bối Duy không đến một thước, ngữ khí không gợn sóng: "Quyến rũ hoàng phi, gan cũng to đấy."

Bối Duy á khẩu, áp lực nặng nề đang đè khiến hắn không thở được, không biết là do tâm lý sợ hãi hay cơ thể khó chịu, hắn cảm thấy có một bàn tay của Ivan đang bóp chặt cổ mình. Chỉ cần Ivan dùng một lực nhỏ, hắn có thể chết ngay lập tức.

Hắn biết, Ivan sẽ không giết mình, nhưng bản năng sợ hãi khiến toàn thân hắn run rẩy. Không ngờ vị trí của Đào Trĩ trong lòng Ivan lại lớn như vậy, chỉ vì một người ngoài chạm vào cậu ta, mà đã nảy sinh ý định giết người.

"Là… Bệ hạ… bảo thần làm việc này." Giọng Bối Duy run run, chỉ cần hỏi vài câu hắn đã bán đứng chủ nhân của mình, hắn yêu tiền tài, nhưng càng quý trọng mạng sống của mình hơn.

Khuôn mặt Ivan thoáng lộ vẻ bất ngờ, nhưng rất nhanh đã trở lại lạnh lùng như cũ, anh dùng thêm lực, nói tiếp: "Ta không thích người khác chú ý đến Đào Trĩ, cũng đừng đem những tâm tư vô dụng nào đặt lên người ta, hiểu?"

Nói xong, anh buông ra.

Bối Duy sống sót sau cơn khủng hoảng, ngã khụy xuống đất thở hổn hển.

"Ra ngoài." Anh lạnh lùng nói.

Chân Bối Duy yếu ớt, loạng choạng chạy ra ngoài.

Ivan bước đến bồn rửa tay và rửa tay nhiều lần bằng nước xà phòng. Anh chỉ lau khô tay mình sau khi không còn ngửi thấy mùi tin tức tố của Bối Duy nữa. Anh nhìn chính mình trong gương, nhớ đến biểu cảm khi nãy của Đào Trĩ ló lắng bồn chồn, nhếch miệng nở một nụ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!