"Bởi vì điện hạ… gần đây có chút dục cầu bất mãn*."
*Không được thỏa mãn về d*c v*ng =)))
Đào Trĩ nghĩ đến dáng vẻ của Ivan lúc chiều giống như muốn nuốt cậu vào trong bụng, liền rùng mình. Những người có vẻ mặt lạnh lùng và dè dặt thật ra có thể bị kìm nén rất nhiều, đối với alpha bị k*ch th*ch với tin tức tố khủng khiếp như thế có thể hiểu được.
Trong lòng cậu không ngừng suy đoán, không để ý sắc mặt Ivan càng càng càng u ám.
"Dục
-Cầu
-Bất
-Mãn?" Ivan nghiến răng nghiến lợi, rít từng chữ một qua kẽ răng.
Anh đã thờ ơ suốt hai mươi mốt năm, chỉ vì bị Đào Trĩ k*ch th*ch một lần mà chủ động, vậy mà trong mắt Đào Trĩ lại trở thành dục cầu bất mãn.
Tâm bị cậu làm loạn, người cũng bị cậu làm tức chết.
"Đào Trĩ." Ivan tức giận bùng nổ, lần đầu tiên dùng giọng điệu trịnh trọng gọi họ tên đầy đủ của cậu.
"Hửm."
"Em đúng đồ đầu gỗ, tùy ý trêu chọc, không hiểu phong tình." Ivan lên an xong, càng nghĩ lại càng tức, lại không thể tỏ rõ tình cảm của mình, bị Đào Trĩ hiểu lầm, phải trái hai bên đều buồn phiền, đứng dậy bê đĩa cơm rời đi.
Đào Trĩ trợn tròn mắt, tại sao Ivan lại vu khống cậu như thế? Tùy ý trêu chọc cậu nhận, nhưng không hiểu phong tình là dành cho Ivan mới đúng! Từ trước đến nay tất cả vốn liếng quyến rũ đàn ông của cậu đều không khiến anh ta chớp mắt lấy một cái, bây giờ lại trách ngược cậu không hiểu phong tình?
Thấy Ivan tức giận rời đi, cậu cũng không hiểu chuyện gì vội vàng chạy theo: "Điện hạ, sao ngài lại giận em?"
Điện hạ thật sự quá dễ nổi giận.
Ivan dừng lại, quay đầu nhìn cậu, quyết định không thể giống như lúc trước chỉ cần Đào Trĩ tỏ vẻ đáng thương liền bỏ qua.
Đào Trĩ là một con hồ ly xảo quyệt, cũng là kẻ đần chậm chạp.
"Dùng đầu của em suy nghĩ xem tại sao tôi lại giận. Không nghĩ ra thì đừng tìm tôi." Ivan kiên quyết rời đi.
Đào Trĩ bị bỏ lại một mình, chán nản dùng nĩa chọc vào thịt viên trên đĩa, thở dài. Tâm tư đàn ông thật khó đoán, nhất là Ivan. Chậc.
"Cãi nhau với điện hạ à?" Tuấn Hạo ở bàn ăn cách đó không xa vẫn luôn chú ý đến bầu không khí giữa hai người, sau khi thấy Ivan âm trầm rời đi liền chạy đến hỏi.
"Ờ." Đào Trĩ chọc chọc đồ ăn trước mặt. Nhớ đến tối nay Ivan vẫn chưa ăn gì, tất cả đều đưa cho mình. Trong lòng càng nghĩ càng thấy không thoải mái, đành đứng dậy đi tìm Ivan, dù sao da mặt cậu cũng dày, Ivan không muốn gặp, cậu càng phải đi.
Tuấn Hạo thấy cậu sắp đi, liền tóm lại: "Mày định tìm điện hạ?"
"Ừm." Đào Trĩ đáp: "Buông ra đi, chờ đến giờ giới nghiêm thì không kịp mất."
"Điện hạ còn đang giận, giờ mày chạy đến có ổn không? Tốt nhất là nên chờ hai người cũng bình tĩnh lại rồi hẵng nói chuyện đi." Tuấn Hạo tỏ vẻ không đồng ý, hắn nhìn thế nào cũng thấy cuộc xung đột này không giống cãi nhau bình thường, có thể là đã âm thầm kéo dài từ rất lâu rồi mới bùng phát. Ivan trước giờ đều nổi tiếng kiêu ngạo khó gần, hắn sợ Đào Trĩ chui vào họng súng sẽ phải chịu thiệt.
Đào Trĩ do dự một chút, nhưng vẫn cảm thấy bất an: "Nhưng trước đây khi điện hạ nổi giận, tao vẫn luôn trấn an ngài ấy."
Tuấn Hạo nghe vậy trợn mắt há hốc mồm, có phải trước đây Đào Trĩ bị Ivan áp bức rất thê thảm, sau đó còn phải quỳ gối dỗ dành anh ta không? Nói gì thì nói, hắn nhất định không thể để Đào Trĩ đi: "Tiểu Trĩ, ở điểm này mày phải tin tao, khi nãy Ivan giận đến mức nào? Giờ mày mày không phải tự kê đầu vào họng súng à?"
Đào Trĩ bị vẻ mặt nghiêm túc của hắn làm cho sợ hãi, cảm thấy Tuấn Hạo nói đúng. Dù sao lúc trước Ivan cũng vừa bảo cậu suy nghĩ rõ ràng rồi mới được phép đến tìm anh, vậy thì đành đợi Ivan bình tĩnh lại rồi nói sau vậy.
Suốt một đêm, Ivan đem sự tức giận kìm nén lại, sau khi ngủ dậy, sự bực tức của ngày hôm qua đã vơi đi rất nhiều. Khi đi vào sân tập hợp của trại huấn luyện, anh không kìm được suy nghĩ lại xem hôm qua mình có nói gì quá đáng không, hơi hối hận một chút.
Nhưng anh đợi suốt một ngày, Đào Trĩ cũng không đi tìm anh, bình thường cậu sẽ le ve cười nịnh nọt trước mặt anh bất cứ khi nào có thể, bây giờ chỉ đứng xa xa, chớp mắt nhìn anh không nói gì, giống một con chó con đáng thương bị chủ bỏ rơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!