Học viện Quân sự Đế quốc, tinh cầu Snoka.
Giống như đầu sói oai phong trên huy hiệu, Học viện Quân sự Đế quốc thực hiện chế độ giáo dục phân cấp theo kiểu tinh anh, nghiêm ngặt chẳng khác gì hệ thống bầy sói. Những vị trí trên đỉnh kim tự tháp khiến các alpha cấp S gần như lao vào cuộc chiến giành vị trí đầu đàn, khói lửa mịt mù, không còn cỏ mọc.
Nhưng những khung cảnh thảm khốc đó dường như chẳng liên quan mấy đến Đào Trĩ, một beta. Thậm chí cậu còn đang tính toán làm sao để đệ đơn xin bảo lưu học một cách hợp lý, hy vọng hiệu trưởng có thể rộng lòng đồng ý hoàn trả học phí nửa học kỳ còn lại.
"Muốn bảo lưu học á?!" An Khả như thể cả bầu trời sụp xuống, giọng cao vút làm náo động cả hành lang, cậu ta vội bụm miệng, ghé sát lại gần Đào Trĩ hạ giọng: "Nếu vậy thì trận chung kết Liên minh quân sự mày cũng bỏ luôn à? Tao còn đang định đặt cược cơ mà!"
Cậu ta vẫn còn nhớ rõ để thi đậu vào chuyên ngành Chỉ huy, ngành có điểm chuẩn cao thứ hai tại Học viện Quân sự Đế quốc, Đào Trĩ gần như học ngày học đêm đến rạng sáng. Phải biết rằng đối thủ của cậu đều là những alpha thiên phú dị bẩm và Đào Trĩ là beta duy nhất trong khoa Chỉ huy.
Ngành có điểm chuẩn cao nhất là Chiến đấu, hầu hết đều là alpha có sức mạnh tinh thần cấp S. Mặc dù alpha có sức mạnh tinh thần vượt trội, nhưng trong chiến đấu cơ giáp lại rất dễ mất kiểm soát, thường cần đến người điều phối trong buồng lái để chỉ huy.
Ngành Chỉ huy chính là cái nôi nuôi dưỡng những người điều phối, và Đào Trĩ là người xuất sắc nhất trong số đó. Dù là thi đấu ngầm ở chợ đen hay giải đấu quân sự, chỉ cần tổ đội với cậu, alpha chưa bao giờ thua trận. An Khả luôn đặt cược vào Đào Trĩ và kiếm bộn tiền. Vậy nên khi nghe tin cậu muốn bảo lưu học và rút khỏi giải, An Khả còn đau lòng hơn cả người trong cuộc.
Đào Trĩ xoa tai bị tiếng hét làm nhức ong ong. Do gia đình gặp biến cố, cậu không thể dành gần một tháng để tập trung thi đấu như trước.
"Bệnh của bà nội nặng hơn rồi, tao phải dành thời gian chăm bà. Bác sĩ nói tình hình không khả quan, hiện tại bà không thể tự sinh hoạt được."
Đào Trĩ ngáp một cái. Hôm qua cậu vừa làm thêm ca đêm, về đến nhà cũng đã gần sáng. Sáng nay sáu giờ phải dậy đi học sớm, vừa đi vừa nói tiếp với An Khả: "Ba tháng nữa là có danh sách thống kê số công dân trưởng thành nhập ngũ. Nếu tao nhập ngũ thì phải đi ba năm, phải tranh thủ kiếm đủ tiền thuê người chăm sóc cho bà. Không đủ thì đi vay."
Cậu biết số tiền mình kiếm chẳng thấm vào đâu. Ngay cả bệnh viện cộng đồng rẻ nhất, chi phí chăm sóc ba năm cũng đắt đến kinh người.
Cậu từng cố xin gia hạn nhập ngũ, nhưng đối với dân thường, chỉ omega và beta nữ mang thai mới được ưu tiên. Beta nam như cậu thì không có.
An Khả biết bà nội là người thân duy nhất của Đào Trĩ, nghe vậy cũng lo lắng: "Vậy mày tính sao? Chắc chắn không đủ tiền đâu. Muốn vay ở chợ đen thì lãi ba năm bên tinh cầu Snoka cao lắm, bán thận cũng không đủ trả."
Đào Trĩ lắc đầu im lặng. Cậu đã thử liên hệ thư viện dữ liệu của Đế quốc để xin hoãn, nhưng bị từ chối hết lần này đến lần khác, giờ đã gần như tuyệt vọng. Chỉ cần còn chút hy vọng được ở lại chăm sóc bà, cậu sẽ không từ bỏ.
Dù chuẩn bị xin bảo lưu học, nhưng điểm chuyên cần trước khi nghỉ vẫn tính vào đánh giá, cậu không thể trốn học.
Đào Trĩ và An Khả cùng học môn lịch sử liên hành tinh, một môn học buồn tẻ nên lớp rất ít người đến. Đào Trĩ đang gục đầu chuẩn bị chợp mắt thì thấy lớp bỗng xôn xao, rồi nghe tiếng cào ghế chói tai từ chỗ An Khả.
Đào Trĩ nhìn theo bản năng, thấy người ngồi cạnh mình là An Khả đang tái nhợt khuôn mặt dời ra ngồi gần cửa sổ và mở cửa thông gió. Ngay sau đó, ghế bên Đào Trĩ vang lên tiếng kéo, một người cao gần 1m9 ngồi xuống cạnh cậu.
Toàn bộ Học viện Quân sự Đế quốc, người duy nhất không thèm che giấu sức mạnh tinh thần cấp S là Ivan – một alpha cấp S+ duy nhất. Anh ngồi xuống cạnh Đào Trĩ đầy ngạo mạn, khiến alpha và omega xung quanh vội vã né xa khỏi hai người, không dám thở mạnh.
Tuy Đào Trĩ là beta không cảm nhận được áp lực tinh thần hay pheromone, nhưng chỉ riêng chiều cao và vẻ ngoài tuấn tú lạnh lùng của Ivan cũng khiến cậu không thể ngủ nổi như trước. Nhất là khi cả hai ngồi rất gần nhau, khí chất lạnh lùng kiêu ngạo của Ivan khiến Đào Trĩ run rẩy.
Mối liên hệ duy nhất giữa cậu và Ivan là trận đấu trước, cậu từng làm người dẫn đường cho Ivan. Nhưng sau trận đấu, số lần "vô tình" gặp nhau giữa hai người lại tăng đột biến, từ các lớp chuyên ngành vốn không liên quan đến những góc ngách của khuôn viên rộng lớn.
Hơn nữa, Ivan dường như đặc biệt thích ngồi cạnh cậu. Tình trạng này đã kéo dài gần một tháng. Nói thật, Đào Trĩ bắt đầu nghi ngờ liệu mình có đắc tội gì với vị điện hạ này trong lần hợp tác trước không, nếu không sao lại hành cậu như thế.
Đào Trĩ lén liếc nhìn Ivan. Anh nhíu mày, tâm trạng có vẻ không tốt. Gương mặt vốn đã lạnh lùng nay càng khó gần, môi mím chặt như đang nhẫn nhịn gì đó.
Cậu tưởng không khí ngột ngạt này sẽ kéo dài đến hết tiết, không ngờ Ivan lại mở lời, đôi mắt xanh nhạt liếc sang cậu, nói một câu không đầu không đuôi: "Trên người cậu có mùi."
Đào Trĩ nghe thấy anh nói mình, cúi đầu ngửi áo nhưng không ngửi thấy gì.
Ivan thấy cậu mặt ngơ ngác, lạnh nhạt nói tiếp, lời lẽ không chút nể nang: "Là mùi pheromone đào kém chất lượng của omega, cậu xịt nước hoa à?"
Đào Trĩ là beta, không có pheromone, nhưng dễ bị dính pheromone từ người khác. Cậu nhớ An Khả có mùi đào, chắc là lúc nãy nói chuyện dính vào người.
Trong ấn tượng của cậu, Ivan là người lạnh lùng chỉ quan tâm đến chiến đấu và cơ giáp, không ngờ giờ còn để ý đến mùi trên người cậu. Cậu thật sự không hiểu nổi lối suy nghĩ kỳ quái của anh, chỉ có thể cười gượng trả lời: "Không có đâu."
An Khả ở phía xa nghe thấy lời Ivan, tức sôi máu. Không những chiếm chỗ của cậu ta mà còn chê bai mùi pheromone của cậu.
Ivan nghe Đào Trĩ trả lời, tâm trạng lại càng u ám hơn.
Thực ra từ sau lần hợp tác đó, anh luôn đợi Đào Trĩ chủ động mời mình làm đồng đội vòng chung kết. Nhưng Đào Trĩ chưa từng liên lạc. Sức mạnh tinh thần của anh đã đạt cấp S+, ngoài Đào Trĩ không ai chịu nổi uy áp đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!