Kiều San đã chuẩn bị sẵn sàng đánh một trận lâu dài với Tả Dịch.
Nghe nói 40% phụ nữ ở công ty đều tụ tập ở bộ phận của cô. Tổng công ty Vân Dịch ước chừng có 500 nhân viên, nhân viên nữ lại không đến 100, có thể thấy rõ mức độ sói nhiều thịt ít.
Bản lĩnh bắt chuyện của Kiều San là hạng nhất, nhận chức không đến mấy ngày thì thu thập được tư liệu của tất cả đồng nghiệp vào trong tay, làm thành tư liệu cho tất cả vào "kho nhân duyên" của mình. Cô dự trữ tài nguyên bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, khách hàng thích kiểu gì cô đều có thể lựa chọn trong "kho nhân duyên" của mình.
Tối thứ ba Kiều San dẫn đồng nghiệp đến khu mỹ thực thành Hồ ở vùng lân cận ăn hải sản, sau khi ăn xong lại đến thành ca Thiên Nam ca hát.
Đồng Tiểu Lê bị hào khí ngất trời của Kiều San hù sợ: "San San, chắc cậu vừa tốt nghiệp không được mấy năm nhỉ? Chi phí ở thành ca kia không thấp đâu."
Kiều San ngựa quen đường cũ đi đến quầy lễ tân cà thẻ đặc biệt, rồi nhỏ giọng nói với cô ấy: "Ông chủ nơi này là bạn của tôi, tôi đến nơi này cả đời cũng không mất tiền đấy." Ông chủ thành ca là khách hàng của Kiều San, nói ra cũng là người có chuyện xưa.
Ông chủ thành ca lúc còn trẻ có một cô bạn gái nhưng bị ung thư qua đời, bị đả kích nặng nề đến nỗi bốn mươi tuổi vẫn chưa kết hôn chạm qua phụ nữ. Khó khăn lắm mới thích một nữ minh tinh nhưng lại không theo đuổi được, cuối cùng tìm đến Kiều San.
Nữ minh tinh ba mươi tuổi, có tiền đồ rất tốt, làm sao có thể yêu một người đàn ông đã qua bốn mươi tuổi mà lại không hề có nhan sắc.
Vì để chế tạo cơ hội hai người yêu nhau, Kiều San ẩn nấp vào trong đoàn phim, trở thành thợ trang điểm cho nữ minh tinh nửa năm.
Mặc dù giữa bọn họ có rất nhiều lần tình cờ gặp nhau đều do Kiều San tạo ra, nhưng cũng may sau khi hai người nhiều lần cùng xuất hiện, cuối cùng nữ minh tinh cũng chú ý tới ông chủ, hơn nữa cũng dần dần phát hiện ông chủ là một người đàn ông không tệ.
Cộng thêm trái tim say đắm của ông chủ, cuối cùng cũng làm nữ minh tinh xúc động. Trái tim khờ si của ông chủ này có trời xanh chứng giám, lúc kết hôn thì chân tình khiến Kiều San cũng nhịn không được mà chảy nước mắt.
Ông chủ không chỉ đưa cho Kiều San một số tiền thù lao lớn, còn cho cô một thẻ miễn phí cả đời ở thành ca, mặc cho cô ăn hát đến hết đời cũng không thu một phân tiền.
Kiều San dàn xếp cho đồng nghiệp xong, rất nhanh thông qua người quen ở thành Ca tìm được Tả Dịch. Cô nhìn qua khe cửa vụng trộm nhìn vào trong, Tả Dịch mặc áo sơ mi trắng ngồi ở trong góc cúi đầu nhìn điện thoại, ánh sáng hơi yếu phát ra từ màn hình chiếu lên đường nét khuôn mặt tinh xảo của người đàn ông.
Trước đó Kiều San đã muốn sắp xếp một cô gái phụ trách rót rượu cho Tả Dịch. Trời vừa rạng sáng đồng nghiệp đã rời đi, rốt cục cô gái kia cũng gọi điện thoại cho cô.
"Cô Kiều, anh ta đã say rồi, nhưng vẫn luôn liên tục nôn mửa, phải làm sao đây?"
Kiều San sờ cằm, im lặng vài giây mới nói: "Mang đến khách sạn."
"Hả?"
"Cô giúp tôi thử hắn xem, tôi muốn biết anh ta có phải là gay hay không."
Cô gái kia sảng khoái đồng ý: "Vậy được, giúp cô chăm sóc, vậy có phải cô nên giới thiệu cho tôi một đối tượng không?"
Kiều San ở đầu bên kia điện thoại làm một thế tay OK: "Không thành vấn đề, tôi sẽ không thu phí của cô, được không?"
"Được, cứ để tôi lo, vậy đến khách sạn Danh Tuyền ở gần đây nhé?"
Kiều San gật đầu: "Vậy tôi đến đó đặt phòng cho hai người trước," cô ngừng vài giây lại hỏi, "Cô phải bảo vệ mình cho tốt, lỡ như anh ta không phải là gay, mượn rượu làm chuyện cầm thú với cô thì sao? Giữ lại chút tư tưởng đi nhé."
"Được, tôi biết rồi, đàn ông bà đây gặp còn nhiều hơn so với cô đấy."
Kiều San cũng không dây dưa, nhanh chóng đến khách sạn đặt một phòng.
Cô trốn trong tủ treo quần áo quan sát tình huống bên ngoài.
Cô gái thực hiện kế hoạch dụ dỗ, thân thể của Tả Dịch rõ ràng có chút không bị khống chế, suýt chút nữa rơi vào tay giặc. Nhưng nhìn ra được lực ý chí của người này rất mạnh, vẫn luôn kiềm chế.
Kiều San cảm thấy cũng sắp tới giới hạn rồi, ra dấu bảo cô gái thực hiện kế hoạch B.
Chẳng mấy chốc, trong căn phòng có một người đàn ông dáng dấp trắng nõn tiến vào, nhanh chóng bò lên giường áp dụng thủ đoạn quyến rũ với Tả Dịch đã say rượu.
Phản ứng của Tả Dịch hết sức mãnh liệt, rõ ràng cực kỳ bài xích đàn ông tới gần. Anh say rượu đánh một quyền lên mắt người đó, mơ hồ mắng một tiếng "Biến thái", lật người ngã xuống giường, mặt dán sát vô tấm thảm ngủ mê đi.
Kiều San đi ra khỏi tủ quần áo, người đàn ông trắng nõn vươn hoa lan chỉ* ra chọc chọc vai cô, "Tôi nói này bà mai Kiều, cái này là chuyện gì vậy? Còn động tay nữa? Mặt tôi đắt lắm đó cô biết không?" Cậu ta chọc chọc gương mặt trắng noãn của mình: "Đánh hỏng mặt tôi, anh ta bồi thường nổi không?" Người đàn ông liếc mắt, vô cùng ẻo lả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!