Tả Dịch chỉ chạm nhẹ một cái, rất nhanh rời đi. Nhìn biểu hiện chậm chạm lúc này của Kiều San, trong lòng dấy lên chút cảm giác sung sướng.
Mặc dù từng có giả thuyết này, nhưng Kiều San vẫn không thể nào bước ra khỏi khiếp sợ cực hạn. Người này dường như từ đầu đến cuối đều không đi theo kịch bản của cô!
Cô cố gắng hết mức để cho hô hấp của mình đều đặn, nâng ống tay áo lên dùng sức chùi miệng, trợn to mắt lên: "Tôi bảo anh hôn, anh hôn thật hả!"
Không hiểu sao tâm trạng Tả Dịch có hơi tốt lên, đuôi lông mày nhướng cao: "Là cô bảo tôi hôn, tại sao tôi không hôn?" Không hôn chẳng phải ngầm thừa nhận anh là gay à?
"Cô nói rất đúng, tôi không thể can thiệp vào tự do ngôn luận của cô, vậy tùy ý đi." Anh khựng lại, trong giọng nói thoải mái tựa như có vài phần khiêu khích, "Cô vấy bẩn thanh danh của tôi, tôi còn làm theo ý muốn của cô, tự hạ thấp địa vị hôn cô, có phải cảm thấy tôi là người rất rộng lượng không?"
"Anh!" Kiều San dùng tay chỉ anh, trừng anh: "Anh cố ý! Anh đây là có chết cũng muốn kéo theo người đệm lưng phải không? Khó trách không có bạn gái, hừ, lưu manh!"
"Ôi, thật sự uất ức cô rồi," Tả Dịch vỗ vỗ vai cô, "Vậy mà để cho tên lưu manh này hôn cô."
Kiều San tức giận đến mức giậm chân tại chỗ, hận không thể dùng nhãn đao giết chết anh.
"Thế nào? Trong lòng không thoải mái? Khó chịu?" Tả Dịch thấy thế được nước làm tới, ngón tay thon dài điểm trên môi mỏng của mình, dùng một giọng nói thân mật hấp dẫn thản nhiên nói: "Khó chịu, vậy hôn tôi đi, hửm?"
Đôi môi hấp dẫn người ta điểm lên, dung mạo hút lấy tâm phách con người cùng giọng nói giết chết lỗ tai người ta đó nha.
Thế nhưng cô ngoại trừ muốn đánh một quyền ra thì lại không hề muốn có ảo tưởng nào cả? Đây là lần đầu tiên cô cam chịu khi cãi nhau với người khác, che môi lại, trong ngực chỉ còn lại uất ức!
Là nữ thanh niên thế kỷ 21, Kiều San vốn cảm thấy bị hôn một cái không phải là chuyện lớn gì, nhưng lúc này đối với gương mặt của người nào đó, lại tức giận tới mức phát run.
Nhân viên sữa chữa thang máy vẫn chưa tới, hai người giương tiễn rút nỏ, không ai nhường ai.
Tả Dịch tùy ý dựa vào thang máy, liếc nhìn Kiều San nắm chặt quả đấm. Hiển nhiên cô gái này bị anh chọc tức không hề nhẹ, răng trên trắng noãn cắn chặt môi dưới, trong mắt tràn ra một tầng hơi nước.
Anh thu hồi tầm mắt, âm thanh vô cùng lạnh nhạt: "Đừng dùng suy nghĩ của mình đi phỏng đoán ý nghĩ của người khác, cô nhất định cho là tôi không dám thật sao?"
Kiều San lau chùi môi lần nữa, chau mày lại liếc nhìn anh, im lặng trong giây lát mới nói: "Vụng trộm thảo luận anh là tôi không đúng, vừa rồi anh hôn tôi là tôi cũng bị thiệt thòi, cho nên chuyện này hai ta huề nhau."
Tả Dịch lạnh như băng nói: "Tôi cũng bị thiệt thòi."
Kiều San: "Được được được, anh bị thiệt thòi anh bị thiệt thòi, vừa rồi cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, ok?"Về đến nhà Kiều San cẩn thận dùng nước chùi miệng.
Lúc ăn cơm, tâm trạng của cô không tốt, Đô Đô chạy tới dùng đầu cọ cọ chân cô, dùng miệng kéo cái bát tới, hướng về phía cô "gâu gâu" hai tiếng.
Kiều San cho rằng Đô Đô an ủi cô, định mang thức ăn chia cho mình, trong lòng dấy lên chút cảm động, đầu mũi hơi cay cay..... Vẫn là Đô Đô tốt, không ngờ còn biết an ủi cô.
Cô bẻ một nữa chân giò hun khói trong bát mỳ ăn liền đưa cho nó, con chó nào đó vui vẻ ngậm cái bát cho đi ra ngoài ban công.
Kiều San: "..."
Vẫn chưa ăn xong bát mỳ, tiếng chuông cửa vang lên.
Ai thế nhỡ?
Nơi này không có người quen nào biết nha, chẳng lẽ là Tả Dịch qua đây xin lỗi?
Được rồi, điều này hiển nhiên rất không có hiện thực.
Kiều San đặt bát lên bàn trà giấy, kéo đôi dép lê đi ra cửa. Từ trong mắt mèo không nhìn thấy có người, mở cửa, Ứng Sênh Nam toàn thân trang phục cao bồi trong miệng ngậm một nhành hoa đột nhiên xuất hiện ở trong tầm nhìn của cô.
Ứng Sênh Nam dựa vào trên khung cửa, lấy nhành hoa đỏ trong miệng xuống đưa cho cô, "Cô Kiều, chào buổi tối."
Kiều San sửng sốt một chút, liếc nhìn cửa đối diện, nhận hoa hồng đỏ trong tay anh, nhanh chóng kéo anh vào nhà. Cô ngẩng đầu nhìn Ứng Sênh Nam, vẻ mặt nghi hoặc: "Sao anh lại tới đây? Anh không sợ Tả Dịch nhìn thấy anh à?"
"Tôi đánh cược với cô, hiện tại cậu ta nhất định đang làm việc." Ứng Sênh Nam ngược lại cực kỳ tùy ý, bước nhanh vào trong nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!