Chương 6: Khách hàng khó giải quyết (06)

Kiều San hoàn toàn không rửa mặt rửa tay, cô lại không tiện mở miệng giải thích.

Vừa rồi ở phòng ăn Tả Dịch đã uyển chuyển hạ lệnh tiễn khách, nhưng cô sẽ không bỏ qua cơ hội tốt xâm nhập thăm dò anh.

Bước đầu cô phán đoán 70% Tả Dịch là gay, xu hướng giới tính khác hẳn với người bình thường, muốn kết luận 100% thì vẫn phải tiếp tục quan sát.

Đã hoàn thành mục đích Kiều San không ở lại nữa, mà đi đến văn phòng lấy chìa khóa dự bị mở cửa, vừa vào trong nhà đã thấy Đô Đô vô lực gục ở ngưỡng cửa, rũ lỗ tai xuống, tự mình nghiệm chứng trạng thái bi thảm "đói thành chó".

Cho Đô Đô ăn no, Kiều San bắt đầu sửa lại kế hoạch giúp Tả Dịch lượng thân định chế.

Dựa vào mức độ chán ghét của Tả Dịch đối với cô hiện tại để phán đoán, muốn tiếp tục kiếm cớ tiến vào nhà anh, hiển nhiên rất không có khả năng. Đổi vị trí tự hỏi, nếu có một gã hàng xóm khỏe mạnh hèn hạ bỉ ổi say rượu điên khùng ở trước cửa nhà mình, người đó nhất định sẽ vĩnh viễn không muốn gặp lại người hàng xóm này.

Kiều San lướt blog trông thấy tin tức thông báo tuyển dụng của "Đồng Đồng thích lê", đây là một cơ hội tốt xâm nhập chạm trán Tả Dịch, không thể bỏ qua!

Nhanh chóng viết một bảng sơ yếu lý lịch quăng qua, thân phận, bằng cấp đều là làm giả. Sau khi đối phương nhận được bảng sơ yếu lý lịch, rất nhanh gọi điện thoại bảo đi phỏng vấn.

Vừa vặn người phỏng vấn chính là Đồng Đồng thích lê.

Cô và Đồng Đồng thích lê đã phát triển thành bạn tốt, khi online gần như không có lúc nào là không nói chuyện. Hai người gặp mặt vô cùng thân mật, kích động ôm chằm lấy nhau.

Bộ dáng của Kiều San không khác mấy trong tưởng tượng của Đồng Tiểu Lê, dáng lùn, mặt nhỏ như bàn tay, hai má có chút mập, khuôn mặt như lòng trắng trứng gà.

Đồng Tiểu Lê thì cao hơn so với Kiều San tưởng tượng, dáng người rất tốt, cách ăn mặc nữ kinh doanh tiêu chuẩn ở thành phố, người thật càng xinh đẹp càng có khí chất hơn so với trong ảnh chụp.

Buổi chiều Kiều San thuận lợi thông qua buổi phỏng vấn, Đồng Tiểu Lê nhiệt tình dẫn cô đi tham quan phòng làm việc.

Tòa văn phòng Vân Dịch nằm ở hoàn lộ* Cẩm Dương, trên dưới tổng cộng có mười hai tầng, có phòng đọc sách, căn tin, phòng thể hình độc lập. Tổng thể mà nói, phúc lợi của công nhân viên rất tốt, nhưng trợ lý của tổng giám đốc lại đổi rất nhiều lần, nghe nói trợ lý lúc trước từ chức là do trong một cuộc hội nghị cỡ lớn ở công ty bị tổng giám đốc mắng không chút lưu tình, ngày hôm sau từ chức...

(* đường vòng bao quanh thành phố)

Đồng Tiểu Lê mang Kiều San đến căn tin, gọi giúp cô một phần cơm hai mặn một đạm, hai người ngồi cùng một chỗ vừa trò chuyện vừa ăn.

Kiều San cảm khái nói: "Cho nên tôi có thể dễ dàng thông qua buổi phỏng vấn không phải là vì cậu, mà là vì đám người các cậu quả thật rất thiếu trợ lý?"

Đồng Tiểu Lê cắn đũa nói: "Đúng vậy, tôi cũng chỉ là trợ lý, nào có bản lĩnh lớn cỡ đó? Nhưng sau này cậu làm việc phải cẩn thận một chút, tính tình tổng giám đốc không tốt, lại độc miệng không lưu tình, cậu phải chuẩn bị tâm lý trước. Ngoại trừ cái này, phúc lợi của nhân viên lo liệu việc cho tổng giám đốc chúng ta vẫn rất tốt, tổng giám đốc thường xuyên dẫn chúng ta ra ngoài du lịch."

Kiều San phát huy tinh thần buôn dưa của mình, hỏi cô: "Tổng giám đốc đẹp trai như vậy, công ty không có cô gái nào thích anh ta à?"

Đồng Tiểu Lê: "Ha ha, ai dám chứ? Nhưng nói đến cái này, tính tình của tổng giám đốc như vậy, có cô gái nào sẽ thích anh ta chứ? Tổng giám đốc độc miệng chỉ lưu hành trong tiểu thuyết thôi, kiểu tổng giám đốc này YY một chút là được rồi, thật sự không thích hợp để làm bạn trai, các cô gái trong cuộc sống hiện thực chúng ta, chỉ thích đàn ông ấm áp thôi."

Cô cúi đầu bới vài miếng cơm, ngẩng đầu lên lại hỏi Đồng Tiểu Lê: "Vậy cậu có cảm thấy tổng giám đốc là gay không?"

"Phụt..." Đồng Tiểu Lê suýt chút nữa phun cơm ra ngoài, hai con mắt trừng to như hai viên bi, nhìn chằm chằm vào phía sau lưng Kiều San, ở dưới bàn lẳng lặng đá cô một cái.

"Cậu đá tôi làm gì?" Kiều San thấy cô cười sặc cơm thì rút khăn giấy đưa cho cô, "Đừng cười nữa, mau trả lời tôi đi."

Đồng Tiểu Lê nhìn chằm chằm phía sau cô lại đá cô hai cái... Cô giống như đang cười sao? Rõ ràng là vẻ mặt hoảng sợ đó!!

Chẳng mấy chốc Kiều San phát hiện ra sắc mặt khó coi của Đồng Tiểu Lê, mơ hồ cảm thấy sau lưng mình có chút áp lực, giống như có một bóng đen phủ tới, áp khí bên cạnh chợt hạ xuống.

"Chẳng lẽ cẩu huyết như vậy? Người trong cuộc đứng sau lưng tôi?" Cô thắc mắc.

Đồng Tiểu Lê dùng tay che trán, quay mặt đi... Rất muốn giả bộ như không quen biết cô.

"Cô Trình, xu hướng giới tính của tôi rất bình thường, cô còn muốn biết gì nữa không?" Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên ở sau lưng cô.

Kiều San đưa tay đỡ trán, không dám quay đầu lại nhìn Tả Dịch. Cô dùng hai tay che mặt, giọng nói buồn buồn: "Không cần đâu ngài Tả, tôi đã biết rồi..." Cô cực kỳ xấu hổ, vốn không dám quay đầu nhìn lại người nào đó, tựa như cô đã nghĩ ra ánh mắt rét buốt chết người của người nào đó rồi.

Vốn anh cũng rất ghét cô, có phải qua vụ này, mức độ ghét cô của anh đã đạt tới cực hạn rồi không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!