(4)
Điềm Giản vừa hai mươi mốt tuổi, Ứng Sênh Nam ba mươi mốt tuổi.
Điềm Giản lén trốn ra khỏi nhà kết hôn, để lại một bức thư cho anh trai Điềm Hạo, sau đó theo Ứng Sênh Nam trở về Cẩm Dương. Từ khi mới bắt đầu Ứng Sênh Nam đã biết tình yêu của anh và Điềm Giản không được Điềm Hạo chào đón, Điềm Hạo này, anh sẽ tìm hiểu rõ hơn. Tập đoàn Ứng thị phát triển ngàng ẩm thực, buôn bán ở thành phố Minh Dương chiếm giữ một nữa giang sơn, Điềm Hạo vẫn luôn nghĩ cách tiến công nhà hàng dây chuyền danh nghĩa Ứng thị, nhiều lần giao phong cùng Ứng Sênh Nam.
Hai người là địch. Dựa vào tính cách Điềm Hạo, vốn không thể dễ dàng gả em gái cho anh.
Ứng Sênh Nam đã cực kỳ yêu Điềm Giản, không nỡ để cô gả cho người khác. Anh suy nghĩ mấy lần, dụ dỗ Điềm Giản "bỏ nhà theo trai".
Để tuyên thệ chủ quyền, Ứng Sênh Nam chụp hình giấy hôn thú của mình và Điềm Giản lên blog.
Ứng Sênh Nam V: Kết hôn. @Điềm Giản @Điềm Hạo
Điềm Hạo cực kỳ tức giận, bắt đầu toàn lực tiến công tất cả nhà hàng của tập đoàn Ứng thị ở thành phố Minh Dương. Ứng Sênh Nam trực tiếp ném cục diện rối rắm này cho em hai Ứng Khúc Hòa. Đối với hành động này của Ứng Sênh Nam, Ứng Khúc Hòa mắng anh không chỉ một lần, trâu già gặm cỏ non, không ngờ lại ăn đến nhà họ Điềm.
Là chán sống, hay chê mạng quá dài?
Tức giận thì tức giận, Ứng Khúc Hòa thật sự không thể không giúp anh cả của mình dọn dẹp đống nợ này.
Ứng Sênh Nam và Điềm Giản đã lấy giấy hôn thú, đã là vợ chồng hợp pháp. Điềm Giản được Ứng Sênh Nam giấu ở Cẩm Dương một năm, hai người gần như dính nhau mỗi ngày, từ Cẩm Dương đến Hongkong, từ Hongkong đến các nước Châu Âu, tuần trăng mật vui đến quên cả đường về.
Vợ chồng mới cưới thử nghiệm đủ loại vận động cực hạn, từ nhảy Bungee trên núi cao đến cảm nhận xe cáp treo trên vách đá cao và dốc, kiểu kích thích sinh mạng này lúc nào cũng có thể khiến cho Ứng Sênh Nam tìm được cảm giác "Cho dù chết, có thể ở cùng với Điềm Giản thì sống một đời này không hề uổng".
Bọn họ đến tất cả khu vui chơi ở Cẩm Dương chơi, Điềm Giản bị các chủ tiệm "máy gắp búp bê" cho vào sổ đen.
Ông chủ rối rít cầu xin cô bỏ qua, bị cô gắp như vậy, khu trò chơi này sớm muộn gì cũng đóng cửa mất.
Sau khi hưởng trăng mật xong, Ứng Sênh Nam bắt đầu bắt tay vào làm việc, để em hai Ứng Khúc Hòa dẫn Điềm Giản đến trấn cổ tị nạn, tránh né Điềm Hạo theo dõi, anh và Điềm Giản thiếu chút nữa đã bị Điềm Hạo bắt được. Sau khi bọn họ về đến Cẩm Dương, Điềm Hạo lại dẫn người đến Cẩm Dương, thậm chí đánh thẳng vào tổng bộ tập đoàn Ứng thị, công khai đòi em gái, mấy lần đều không tìm được Ứng Sênh Nam.
Thẳng đến khi Điềm Giản có tiểu bảo bảo, Ứng Sênh Nam mới ý thức được cần phải hoàn hoãn mối quan hệ với Điềm Hạo.
Điềm Giản nhớ anh trai, lúc đêm ngủ say giấc cô thường nói mê "Anh trai, anh trai", trái tim Ứng Sênh Nam lập tức như được trút mưa, ẩm ướt không thôi.
Nếu mối quan hệ của anh và Điềm Hạo không hòa hợp thì người chịu giày vò luôn là Điềm Giản. Vì vậy ngày thứ hai, Ứng Sênh Nam dẫn Điềm Giản đến khách sạn gặp Điềm Hạo.
Điềm Hạo nhìn thấy em gái tinh thần phơi phới, sắc mặt tốt lên không ít, trái tim treo trên cổ họng cuối cùng cũng được buông thỏng, sau đó nhìn thấy dấu hôn trên cổ, vai, gáy của em gái thì ánh mắt lại đột nhiên trở nên hung ác nham hiểm.
Điềm Giản mang thai, Ứng Sênh Nam không thể làm gì cô, chỉ có thể dùng cách này để biểu đạt tình yêu với Điềm Giản.
Điềm Hạo cố nén tức giận, dịu dàng nói với Điềm Giản: "Anh trai có mang theo bánh ngọt cho em, em vào trong ăn đi."
Điềm Giản tin thật, đi theo bảo vệ vào phòng ăn bánh, để lại Điềm Hạo và Ứng Sênh Nam ở bên ngoài. Đợi Điềm Giản đi rồi, Điềm Hạo nện một quyền qua, đánh vào sườn mặt của Ứng Sênh Nam bầm tím, anh cũng không đánh trả, dùng ngón cái đè lên khóe môi bầm tím, cười nói: "Anh vợ, cần gì phải tức giận?"
Điềm Hạo nắm tay răng rắc: "Lão cầm thú, mày đã làm gì em gái tao?"
Ứng Sênh Nam cười như một con hồ ly,"Anh vợ à, tôi có thể làm gì Giản Giản đây? Cô ấy là vợ của tôi."
Anh càng cười như vậy, Điềm Hạo lại càng khó chịu. Anh ta lùi về phía sau một bước, bốn bảo vệ tiến lên vây chặt Ứng Sênh Nam, anh vô thức lui về phía sau: "Anh vợ, anh đối xử với em rể như vậy sao? Giản Giản sẽ tức giận đấy."
Điềm Hạo nhếch môi cười nhạt: "Ứng Sênh Nam, mày chờ nhận thư luật sư của tao đi. Dụ dỗ con gái, có ý đồ xấu, lừa hôn cưỡng gian."
"..." Ứng Sênh Nam lùi đến cửa đã không còn đường lui, nhìn Điềm Hạo nói: "Anh vợ, nói chuyện dựa vào lương tâm, nam cưới vợ nữ lấy chồng, không phải là chuyện rất bình thường? Tôi và Điềm Giản là vợ chồng hợp pháp, sao lại là lừa hôn cưỡng gian chứ? Tôi kính anh là vì anh là anh vợ, nói chuyện nên suy nghĩ trước nhé!"
Ứng Sênh Nam lấy một địch bốn, cuối cùng không chống cự nổi, bị đuổi ra khỏi khách sạn.
Đêm đó Điềm Giản bị Điềm Hạo dẫn về Minh Dương, lúc này anh ta mới biết Điềm Giản có thai. Anh ta giận dữ kiện Ứng Sênh Nam ra tòa, kiện anh lừa gạt con gái "thiểu năng", lừa hôn cưỡng gian.
Mặc dù anh ta vẫn luôn không thừa nhận Điềm Giản"thiểu năng", nhưng chỉ có vậy mới có thể kiện Ứng Sênh Nam thất bại thảm hại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!