Chương 53: Ngoại truyện về Điểm Giản và Ứng Sênh Nam 2

(2)

Ấn tượng đầu tiên của Ứng Sênh Nam về Điềm Giản thuần túy cảm thấy cô gái này rất đặc biệt, ngạc nhiên ở giây phút mở cửa đó có lẽ cả đời anh cũng không quên đc.

Anh đã qua độ tuổi để lộ tình cảm trên mặt, cô gái có thể làm cho anh trằn trọc cho đến bây giờ chỉ có một mình Điềm Giản, từ trước đến nay anh không tin vào chuyện vừa gặp đã yêu, cảm thấy nó rất nông cạn. Nhưng bây giờ lại cảm thấy cảm giác này hoàn toàn không thể dùng lời để tả. Anh vừa gặp Điềm Giản là đã yêu không chỉ bị nét đẹp của cô hấp dẫn, mà còn có một khí chất độc nhất vô nhị trên người cô.

Có thể kích thích Ứng Sênh Nam vừa gặp đã yêu, còn là bộ dạng đáng thương lúc đó của Điềm Giản, hoàn toàn kích động ý muốn bảo vệ của anh.

Nói cho cùng thì cũng rất kỳ quái, cô gái ra vẻ đáng thương của trước mặt anh không hề ít chút nào, nhưng Điềm Giản lại là người duy nhất khiến anh sinh lòng thương tiếc.

Mặc dù Điềm Giản nhỏ hơn Ứng Sênh Nam mười mấy tuổi, nhưng nhan sắc của hai người chênh lệch không bao nhiêu, đứng cạnh nhau rất xứng đôi.

Ứng Sênh Nam dùng danh nghĩa công việc ở lại thành phố Minh Dương, phàm là nơi Điềm Giản thường lui tới ắt sẽ có bóng dáng của anh.

Tình hình của Điềm Giản vô cùng đặc biệt, đào tạo truyền thống đã không thể thỏa mãn cô. Điềm Giản chỉ học những chương trình học cô cảm thấy hứng thú, gần đây cô ham mê vẽ tranh, anh trai Điềm Hạo liền mang cô đến phòng vẽ tư nhân.

Đây là một biệt thự độc lập, muốn vào cửa phải đi qua cửa sắt nhỏ.

Trên cửa sắt có cây tử đằng rủ xuống, dây leo chập chờn lắc nhẹ theo gió, mỗi khi Điềm Giản mặc váy dài bồng bềnh, lưng vác dụng cụ vẽ đi qua cửa sắt, Ứng Sênh Nam sẽ cảm thấy cảnh tượng này đẹp như một bức tranh vẻ.

Liên tục nhìn trộm hành trình của Điềm Giản ba ngày, anh cố tình tạo ra cơ hội tình cờ gặp mặt hết sáu lần.

Lần thứ sáu, tài xế đưa đón Điềm Giản chậm chạp chưa tới.

Điềm Giản mặc váy viền thêu hoa vàng mỏng, lưng vác bản vẽ đứng ở bên đường. Tóc đen mềm mại dài tới eo, gió vừa thổi qua, mái tóc tùy ý dán lên mặt cô.

Lúc đợi người tới đón Điềm Giản đã quen đứng im một chỗ, sừng sững bất động như núi.

Ứng Sênh Nam lái xe đến dừng trước mặt cô, hạ cửa kính xe xuống, tiếp tục làm như tình cờ gặp nhau, "Giản Giản, về nhà sao? Lão Ứng đưa em về."

Mặc dù lão Ứng không phải là người ngoại, nhưng Điềm Giản vẫn quả quyết từ chối, đứng đắn mà nghiêm túc nói lý do: "Không thể, tôi đứng đây đợi tài xế của anh trai, sau khi tới đây mà không nhìn thấy tôi sẽ lo lắng."

Dáng vẻ nói chuyện của cô gái hoàn toàn ngốc nghếch, không hề có chút hơi thở của thiên tài. Ứng Sênh Nam cảm thấy dì nhỏ của cô nói quá rồi, ngược lại anh cảm thấy, cho dù cô gái này là kẻ ngốc hay thiên tài, anh đều yêu thích như nhau.

Tài xế đã trễ một tiếng, Điềm Giản vẫn khăng khăng đứng đợi.

Ứng Sênh Nam xuống xe, đứng ở nơi cách cô gái năm thước hút thuốc, cầm đầu thuốc khẽ hít một hơi, phả ra một luồng khói trắng trong không trung, nhìn sườn mặt của Điềm Giản qua làn khói trắng, khuôn mặt điềm tĩnh của cô gái ở dưới ánh mặt trời càng long lanh sáng rỡ.

Mấy thiếu niên vác bản vẽ đi qua, nhìn thấy Điềm Giản thì xì xào bàn tán với nhau:

"Nhìn thấy không? Em gái Điềm Hạo, là kẻ ngốc đấy."

"Ngốc? Khó trách khi đi học, bức tranh cô ấy vẽ đều có chút ly kỳ cổ quái."

Một thiếu niên huýt sáo với Điềm Giản, quát to một tiếng: "Này! Đồ ngốc!"

Điềm Giản nghe thấy những lời này rất rõ ràng, cô nắm váy, xoay người, thở hồng hộc giải thích: "Tôi không phải là đồ ngốc!"

Lập tức dấy lên một trận cười vang: "Đồ ngốc nói mình không phải là đồ ngốc đấy!"

Ứng Sênh Nam dập tắt điếu thuốc ném vào thùng rác, đi qua dùng thân hình cao lớn ngăn chặn những tầm mắt xấu xa giúp Điềm Giản.

Anh lấy điện thoại ra chụp hình mấy thiếu niên lại, vẻ mặt ôn hoà nhìn bọn nhóc, vân vê điện thoại gằn từng chữ một: "Thanh thiếu niên không được nuôi dậy, ở nơi công cộng mắng nhiếc người già. Nếu tấm hình này bị phát tán trên blog, dân mạng sẽ đánh giá hành vi thấp hèn này của mấy cậu như thế nào?" Ngón tay thon dài của anh xẹt qua màn hình, cố ý ấn vô blog, "đinh" một tiếng, khóe môi nhếch lên, trong ánh mắt hàm chứa ý cười lộ ra tinh ranh của lão hồ ly, "Thứ cho tại hạ bất tài, trên blog có trăm ngàn fan, khả năng vận động bạn bè trên mạng vẫn có, mấy cậu muốn nổi tiếng không? Hửm?"

Mấy tên thanh niên kinh ngạc nhìn anh: "Ứng... Ứng Sênh Nam?"

Người cực kỳ nổi tiếng trên giới mạng

- Ứng Sênh Nam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!