(1)
Ứng Sênh Nam lấy tư cách là con trưởng của nhà họ Ứng, dùng thân phận phụ huynh đến tham dự tiệc sinh nhật của mẹ em dâu.
Trong bữa tiệc nhà trực tiếp biến thành "hội ký tên" của Ứng Sênh Nam.
Trong bữa tiệc có một cô gái tuổi có hơi trẻ, nhìn thấy Ứng Sênh Nam thì không dời mắt đi được, không dám tin vậy mà có thể ngồi cùng bàn với "Tổng giám đốc bá đạo" có mấy vạn fan trên blog.
Dù là nghề nghiệp, gia thế bối cảnh, hay là tướng mạo, Ứng Sênh Nam đều vô cùng phù hợp với hình tượng "Tổng giám đốc bá đạo" trong lòng phái nữ, cộng thêm phong cách vui tươi dí dỏm trên blog, chiêu mộ thêm không ít fan nữ.
Thiên đường ôi ~~~~
Khó khăn lắm Ứng Sênh Nam mới ăn hết miếng bò bít tết trên dĩa, cuối cùng dì ba của em dâu cũng không nhịn được e lệ đưa một cuốn sổ qua: "Ứng tổng, tôi cũng là Tiểu Nam Qua, anh có thể ký tên cho tôi không? Tôi đã qua tuổi cuồng nhiệt theo đuổi ngôi sao, nhưng vì anh tôi nguyện ý cuồng nhiệt một phen."
Tiểu Nam Qua*, là tên chung của fan Ứng Sênh Nam.
(* hẳn là giống mấy tên EXO-L, ARMY của mấy sao kpop á)
Người nổi tiếng đi đâu cũng không yên, Ứng Sênh Nam cảm thấy lần này hoàn toàn không nên tới đây.
Đẹp trai cũng là một cái tội đấy...
Có lẽ anh độc thân ba mươi mốt năm, là vì quá đẹp trai?
Đêm hôm đó sấm sét vang dội, trong mưa lớn có mưa đá, nện lên trên kính thủy tinh ở phòng khách kêu bôm bốp.
Tiếng chuông cửa không đúng lúc vang lên.
Ứng Sênh Nam đi mở cửa, gió mang theo mưa bay vào. Đứng ngoài cửa là một cô gái mặc váy dài màu trắng, cao chừng 1m7, ngũ quan thâm thúy, tóc đen ẩm ướt dính vào trên mặt làm nổi bật làn da trắng nõn nà.
Cô gái mím chặt đôi môi thâm tím, khẩn trương siết làn váy, trên cổ tay có mang một vòng tay có hoa văn, được thắt thành nơ bướm xinh xắn.
Phía trên có thêu chữ màu đỏ:
"Tôi tên Điềm Giản, số điện thoại liên lạc cho người nhà tôi là: 15671962x0."
Cô gái ngước mắt nhìn anh, trong đôi mắt ướt sũng kiềm nén sợ sệt, lùi về phía sau một bước lại bị nước mưa tạt ướt. Nước mưa thuận theo sợi tóc chảy xuống, chảy đến xương đòn vai dưới cần cổ. Cơ thể cô gái rất yếu ớt, Ứng Sênh Nam cảm thấy trận mưa lớn này có chút "tội ác chồng chất", không nên chà đạp một cô gái như vậy.
Nước mưa làm cô gái ướt từ đầu đến chân, Ứng Sênh Nam nghiêng người nhường đường cho cô, tỏ ý cô đi vào, nhưng cô gái vẫn ngơ ngác nhìn anh.
Mưa thật sự rất lớn, thậm chí anh có thể nhìn thấy mưa đá nện vào trên vai và cổ của cô, trong nháy mắt đỏ thành mảnh. Ứng Sênh Nam nắm vai cô kéo vào trong, đóng cửa cái "rầm".
Điềm Giản mang giày xăng-̣đan, ngón cái bị nước mưa dội cho trắng bệch, da chân nhăn nhúm lại. Cô cởi giày ra, chân trần đứng ở cửa trước, sợ sệt nhìn Ứng Sênh Nam, không dám nói lời nào.
Thẳng đến khi dì nhỏ của Điềm Giản đi từ trong bếp ra, nhanh chóng lấy khăn lông trùm lên cho cô, "Sao lại đến đây một mình? Anh trai của con không lo cho con à."
Cô gái liếc nhìn Ứng Sênh Nam, rụt rè nói: "Anh trai, bận việc, tài xế, chở đến."
Cô gái nói chuyện chậm chạp, nhìn thấy một người không quen biết là Ứng Sênh Nam thì như một con thú nhỏ bị kinh hãi.
Dì nhỏ giúp cô lau nước trên tóc, quay mặt qua nói với Ứng Sênh Nam: "Tiểu Ứng à, làm phiền cậu chăm sóc Điềm Giản chút nhé, dì lên lầu kiếm quần áo cho con bé."
Ứng Sênh Nam lộ ra nụ cười cực kỳ ôn hòa, gật đầu đồng ý, nhận lấy khăn lông từ trong tay dì nhỏ.
Sau khi dì nhỏ lên lầu, Điềm Giản ngước nhìn Ứng Sênh Nam, theo bản năng lui về phía sau. Ngay sau đó, nghe thấy người đàn ông ho nhẹ một tiếng nói: "Đến phòng sách sưởi ấm chút đi."
Điềm Giản ngồi trên ghế sofa, Ứng Sênh Nam cũng ngồi xuống theo, anh mở khăn lông trong tay ra, vươn tay qua giúp cô lau đầu tóc ướp nhẹp, Điềm Giản sợ tới mức rụt về phía sau.
Ứng Sênh Nam cười một tiếng: "Đừng sợ, anh không ăn thịt người đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!