Bình thường công việc của Tả Dịch rất bận, lại cứ khăng khăng muốn tự mình chuẩn bị vườn hoa, dừng dừng nghỉ nghỉ, mất hai năm mới sắp xếp được vườn hoa như ý. Anh trồng rất nhiều hoa, còn cố ý tìm người đưa giống cây ăn quả trồng trong vườn đến.
Mùa xuân ba năm sau, hoa hồng hoa trắng nở khắp vườn.
Kiều San sinh bé gái như mong muốn, đặt tên là Tư Tư.
Tiểu Tư Tư cực kỳ thích con chó già Đô Đô, lên ba tuổi thì thích nằm ở trên lưng Đô Đô, đôi tay trắng nhỏ vỗ lưng con chó: "Giá~giá~"
Khi tâm tình Đô Đô tốt sẽ cõng con bé chạy một vòng, khi tâm tình không tốt sẽ nằm ì không nhúc nhích.
Ngược lại đàn chó con vô cùng hoạt bát, luôn thích nhốn nháo vây quanh cọ vào người con bé. Tư Tư không thích chó hoạt bát, hiếu động, lực lớn, luôn thích dùng lưỡi liếm mặt con bé, con bé ghét mặt bị dính nước miếng.
Con bé ngồi bệch xuống đất khóc, đám chó con lập tức nằm úp sấp xuống khôngdám động đậy, cằm tì trên mặt đất, mắt mở to sợ hãi nhìn bà chủ đi tới, nhìn con bé được bà chủ ôm vào ngực dỗ dành.
Đám chó con cảm thấy chán, bèn như ong vỡ tổ chạy đi, chỉ có Đô Đô gục ở đó lười biếng ngước mắt lên.
Cho nên trong tuổi thơ của Tư Tư, ấn tượng sâu nhất chính là con chó già khôngthích vận động và đàn chó con hoạt bát.
Có con gái, có chó, có vợ, có hoa nở trong vườn nhỏ, niềm hạnh phúc này khiến Tả Dịch vô cùng hài lòng. Trước khi kết hôn thì đối với nhân viên nữ cực kỳ hung dữ, sau khi kết hôn lại càng hung hơn, cho nên mỗi khi có nhân viên nữ mới vào, nhìn thấy bóng lưng anh liền nghĩ cách chuồn nhanh.
Sau khi Kiều San kết hôn, nhận làm mai càng thêm thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp như mặt trời ban trưa.
Nhà Tả Dịch và nhà Giản Thời Chương là hàng xóm, nhà bọn họ sinh con trai, tên là Giản Văn.
Có lần Tư Tư lén chạy ra khỏi nhà, ngồi xổm ở trước cửa chơi đùa, xuýt chút nữa bị bọn buôn người ẩn núp ở trong tiểu khu ôm đi, nếu không có Giản Văn dẫn một đàn chó con vây đến tấn công thì không chừng con bé đã bị bọn buôn người đưa đến nơi thâm sơn cùng cốc nào rồi.
Giản Văn luôn bày ra dáng vẻ ông cụ non, thích mặc đồ vest nhỏ, lúc nào cũng dùng ánh mắt lạnh lùng lườm Tư Tư, véo má mũm mĩm của con bé châm biếm nói: "Ngu ngốc, em có thể bớt ngốc đi chút không?"
Tư Tư đánh rớt tay cậu bé, xoa xoa má mình, trong giọng nói mang theo tiếng nức nở: "Anh toàn nói người ta ngốc, người ta còn có thể thông minh sao?" Sau đó hu hu khóc lên.
Giản Văn nhìn con bé khóc thành con mèo nhỏ, cuối cùng vẫn đau lòng, giang hai tay ôm lấy bé, vỗ vỗ lưng bé: "Đừng khóc, đừng khóc, Tư Tư đừng khóc nữa."
Giản Văn chưa bao giờ bỏ đi đồ ăn vặt ba mẹ mua cho, toàn bộ đem cho Tư Tư, điều này gián tiếp biến Tư Tư thành cô nhóc béo. Người ta nói con gái béo sẽ xấu xí, Giản Văn lại cảm thấy Tư Tư càng béo càng xinh.
Khi Tư Tư và Giản Văn lên năm tuổi, làm hoa đồng cho Diệp Phạm Âm và Tiếu Già.
Thời gian năm năm, Tiếu Già và Diệp Phạm Âm đã biến thành đôi vợ chồng hết mực yêu thương nhau. Những tình cảm khi trước dường như đều trở nên hoang đường.
Diệp Phạm Âm hỏi anh ta, còn thích Kiều San nữa không? Anh ta không biết phải trả lời như thế nào, vì thế vấn đề này anh ta suy nghĩ năm năm mới có đáp án.
Anh ta nói với Diệp Phạm Âm, con người khi còn sống sẽ thích rất nhiều người, người yêu thì chỉ có một, người đó không phải là Kiều San bạn thanh mai trúc mã của anh ta, mà là vợ của ta anh, người cuối cùng có thể sống cùng anh cả đời.
Làm tiểu hoa đồng, Tư Tư cực kỳ căng thẳng, con bé ôm hoa đứng phía sau sân khấu, chân run lên. Giản Văn chọc chọc mặt bé, an ủi nói: "Đừng căng thẳng, coi như là chúng ta kết hôn."
Vẻ mặt Tư Tư nghiêm túc: "Bây giờ chúng ta kết hôn, về sau còn có thể kết hôn không?"
Giản Văn dò xét ánh mắt người lớn, sau đó cúi người xuống, lặng lẽ nói đáp án bên tai bé.
Tư Tư lập tức hết căng thẳng, bình tĩnh làm phù dâu.
Sau hôn lễ, hai đứa bé ngồi trên bậc thang nghịch mấy bông hoa, Tư Tư châm chọc nói: "Nghe nói chú Tiếu gần bốn mươi mới lấy vợ, anh Văn, về sau anh mấy tuổi thì cưới em?"
Giản Văn nhặt hoa, dùng dây lụa tím buộc túm lại, nhét vào tay Tư Tư: "Ba nói con trai hai mươi tuổi mới có thể lấy vợ, cho nên hai mươi tuổi nhé!"
Khi đó Giản Văn sáu tuổi, Giản Thời Chương và Quách Phỉ nộp hồ sơ cho cậu tham gia chương trình "Chân nhân tú", dựa vào khí chất báo đạo của tổng giám đốc nhỏ, đã thu hút được vô số fan. Khoảng cách fan rất lớn, từ bà cụ 80 cho tới em bé 4 tuổi.
Giản Văn biểu diễn ca khúc chủ đề của chương trình "Chân nhân tú" là "Đồng thoại trứng mặt trời". Vì thế bài hát này lại lần nữa hot trên toàn Trung Quốc, nhà trẻ, siêu thị, quảng trường, đi chỗ nào cũng có thể nghe thấy giọng trong trẻo của Giản Văn.
Sau khi bạn học Giản Văn được hoan nghênh, Tư Tư vô cùng hậm hực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!