Một chậu nước lạnh từ trên đầu chảy xuống.
Kiều San ngồi trong bồn tắm rùng mình một cái, nâng tay lau sạch nước trên mặt, giận dữ nhìn chằm chằm người xối nước vào cô, trợn tròn mắt, lửa giận bao phủ trong đáy mắt.
Trong lúc Tả Dịch cho rằng cô sẽ nhảy lên cắn người thì cái cằm của người nào đó đập xuống mép bồn tắm, mí mắt rủ xuống, nhắm mắt ngủ.
Tả Dịch siết chậu nước trong tay, nhìn cô gái cả người ướt nhẹp nhưng vẫn nằm ngủ trong bồn tắm, nhất thời không biết xử lý thế nào.
Anh im lặng đứng đó mấy giây, đặt chậu nước lên trên bồn tắm, kéo bả vai cô, nửa vịn nửa kéo cô trở lại phòng khách, ném ở trên ghế sofa.
Tả Dịch gọi điện cho bảo vệ nữ trực ở tiểu khu, bảo cô ta hỗ trợ chỉnh đốn Kiều San một tay.
Chìa khóa nhà cô không có ở trong túi, bảo vệ nữ cũng có chút không muốn đưa Kiều San đến khách sạn, Tả Dịch đành phải để cô tạm thời ngủ ở trên ghế sofa nhà mình. Lúc bảo vệ nữ đi ra, ánh mắt nhìn anh có chút kỳ quái, cuối cùng ngập ngừng nói: "Ngài Tả, mấy người yêu nhau mà cãi nhau là cực kỳ bình thường, ngài tức giận, bạn gái ngài lại say thành như vậy, ngài cũng không nên chọc tức cô ấy phải không?
Chăm sóc cho cô ấy thật tốt đi."
Tả Dịch có chút tức giận: "Ai nói cô ta là bạn gái của tôi?"
Bảo vệ nữ: "Đừng phủ nhận như thế, vừa rồi cô gái đó vẫn luôn thì thào tên ngài đấy." Cô ta quét mắt nhìn sofa trong phòng khách, lại nói: "Để con gái ngủ trên ghế sofa là ngài không đúng, cho dù..."
Lời còn chưa nói xong, Tả Dịch đã đóng cửa cái rầm.
Bảo vệ nữ cảm thấy người này kỳ quặc, thậm chí có chút không có phong độ. Khó trách xưa nay không nhìn thấy anh có bạn gái, khó khăn lắm mới có một người mà lại đối xử như vậy.
Bảo vệ nữ không đi thang máy, vốn định đi cầu thang xuống tuần tra một lượt. Đến góc rẽ hành lang thì trông thấy một người đàn ông đang dựa vào tường.
Lặng lẽ âm trầm, cô ta sợ tới mức suýt chút nữa kêu lên.
Ứng Sênh Nam nhanh tay kéo cô ta qua, đè cô ta ở trên tường, che kín miệng cô ta lại, anh ho nhẹ một tiếng, đèn được bật sáng lên, lúc này bảo vệ nữ mới nhìn thấy rõ mặt của anh.
"Suỵt..." Ứng Sênh Nam làm một thế tay im lặng với bảo vệ nữ, "Đừng kêu."
Ứng Sênh Nam buông cô ta ra, trong mắt mỉm cười, giải thích nói: "Cô gái say rượu kia là em họ tôi."
Bảo vệ nữ nhìn thấy rõ mặt của Ứng Sênh Nam thì cảm thấy quen mắt, nhưng lại không nhớ đã thấy ở đâu. Vẻ mặt cô ta chính trực nói: "Ồ, có phải anh lo ngài Tả bắt nạt em gái anh không? Anh yên tâm, người yêu cãi nhau, sẽ không sao đâu. Chỉ là em gái anh quá đáng thương, tại sao lại quen ngài Tả? Một chút phong độ thân sĩ cũng không có, lại để con gái người ta ngủ trên ghế sofa."
"Ngủ ở ghế sofa?" Ứng Sênh Nam thì thào, "Không phải ngủ trên sàn nhà là tốt lắm rồi."
"Anh nói gì vậy?" Bảo vệ nữ cho là mình nghe lầm.
"Không có gì." Ứng Sênh Nam cười cười với bảo vệ nữ, "Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải đi về rồi, mỹ nữ, hẹn gặp lại."
Bảo vệ nữ nhìn thấy nụ cười này của người đàn ông, rõ ràng sửng sốt một chút, "Hẹn... gặp lại." Đợi người đàn ông đi vào thang máy cô gái mới phản ứng lại, vừa rồi là... Ứng Sênh Nam?
Chắc hẳn là vậy.
Để râu mà còn có thể đẹp trai như vậy, ở Cẩm Dương này ngoại trừ Ứng Sênh Nam ra thì không có người khác đâu nhỉ?Sáng sớm hôm sau Kiều San tỉnh lại, mở mắt nhìn thấy đèn treo trên trần nhà, cảm thấy lạ mắt.
Nghiêng người té xuống ghế sofa, mặt hôn sàn nhà, chóp mũi nóng rát đau nhức. Cô bò dậy thì phát hiên quần áo trên người mình đã đổi thành áo sơ mi của đàn ông, dự cảm xấu đập vào mặt.
Cô nắm chặt chăn mền, ngồi trên mặt đất sửng sốt vài giây, quét mắt nhìn phòng khách cảm thấy quen mắt, đột nhiên thân thể chấn động... Đây không phải là... nhà Tả Dịch?
Cô nâng tay đấm đấm vào đầu, trí nhớ tối hôm qua sau khi say rượu rất vụn vặt. Dường như cô nhớ Ứng Sênh Nam đưa cô về nhà, sau đó Đô Đô giúp cô thay quần áo lau người..... Khoan đã, Đô Đô sao có thể giúp cô thay quần áo lau người được!
Phòng bếp truyền đến tiếng nồi chiên đồ ăn, Kiều San trừng lớn mắt nhìn về phía phòng bếp kiểu mở, lúc nhìn thấy lưng của Tả Dịch thì sợ tới mức tứ chi tê dại.
Nói cách khác, tối hôm qua giúp cô thay quần áo lau người chính là... là Tả Dịch?
Oh my god, cô đang nằm mơ? Nằm mơ? Nằm mơ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!