Từ vành tai đến cổ, anh như sói hoang, lỗ mãng địa xâm chiếm mỗi tấc da thịt của cô.
Một đêm triền miên, ngực Kiều San có thêm mấy dấu đỏ.
Trong ngoài biệt thự yên tĩnh như thế ngoại đào nguyên, ánh nắng sáng sớm chui qua khe hở rèm cửa chiếu vào trong, giúp cho phòng ngủ rộng rãi trong vắt thêm phần lành lạnh.
Nói đúng hơn, nơi này đích thật là như thế ngoại đào nguyên. Tối hôm qua Tả Dịch ấn nút khiến cô mệt rả rời, lúc này toàn thân đau nhức. Cô không ngờ Tả keo kiệt lại có thể keo kiệt như vậy, ở trên giường rất mạnh mẽ.
Quả thật chính là phái cuồng dã, không hề có chút liên quan đến mềm mại dịu dàng.
Thấy Tả Dịch còn đang ngủ, cô nổi lên ý định trả thù, hết vặn chỗ này đến nhéo chỗ kia, vốn muốn giày vò người anh chút, Tả Dịch lại bỗng nhiên vươn tay ôm lấy cô, vì vậy cả người cô bất ngờ nằm ở trên người anh.
Hai người trần truồng nhìn nhau, Kiều San cúi đầu nhìn chằm chằm vào ngực của mình, vội vàng ép người xuống, da thịt hai người càng khít chặt hơn, lại nhóm thêm một đống lửa.
Cô... cảm nhận được em trai của anh đang ngóc đầu lên.
"Cảm thấy sao?" Tả Dịch nghiêm trang hỏi cô.
"Anh... Anh còn muốn nữa sao? Cả người em đang đau nhức nhối này, không được."
Hơi thở Tả Dịch nặng nề: "Ngày thường em nên vận động nhiều."
Cho nên cái "vận động" này rốt cuộc là chỉ cái gì? qaq cô thật đáng thương...
Tả Dịch buông cô ra. Kiều San lập tức lăn xuống khỏi người anh, thuận thế dùng chăn mỏng bọc kín người lại, cầm quần áo đi đến phòng quần áo thay đồ. Thay xong trở lại, Tả Dịch đã mặc xong quần áo, đang đứng trước giương cài cúc áo.
Một loạt caravat đủ màu sắc c bày ra ở trước mặt, ngón tay thon dài của người đàn ông khẽ lướt qua, nhíu chặt mày có chút rối rắm, thấy cô đi ra thì ngoắc tay kêu cô: "Tới đây."
Cô vui vẻ đi tới, Tả Dịch thuận thế ôm cô qua, hỏi ý kiến của cô, "Em thấy caravat nào đẹp?"
Kiều San nhìn một hồi, chỉ vào một cái có hoa văn màu sáng nói: "Màu sáng đi, rất khiêm tốn."
Anh gật đầu, lấy cái caravat đó ra, đeo lên cổ, cầm tay cô đặt lên cổ áo của mình nói: "Thắt giúp anh."
"Ồ..." Kiều San nhanh chóng chỉnh sửa cổ áo giúp anh, thắt caravat sao thành kiểu thắt khăn quàng đỏ, cuối cùng còn kéo chặt nó.
Tả Dịch nhìn cái gương, nhíu mày: "Em đây là muốn để anh cúi chào hát quốc ca sao? Đến bây giờ còn nhớ rõ cách thắt khăn quàng đỏ."
"..." Ánh mắt Kiều San lập loè, "Em cảm thấy cũng đẹp mà."
Tả Dịch chậm rãi tháo caravat ra, cầm lấy tay cô đặt lại chỗ cổ áo lần nữa, giọng nói trầm thấp: "Anh dạy cho em."
Anh nhanh nhẹn dùng ngón tay loay hoay tay cô, tận lực hạ thấp giọng, dùng giọng điệu trong vắt như trong đài radio nửa đêm nói với cô, dạy từng bước một. Thân thể thỉnh thoảng tiếp xúc cộng thêm giọng trầm thuần hậu, cô suýt chút nữa không thể chống đỡ nổi.
Rốt cục cũng giúp anh thắt xong caravat, cô xoay người muốn chạy đi lại bị anh túm lại, "Em định mặc vậy tham gia hôn lễ của bạn học cũ hả?"
Kiều San cúi đầu dò xét mình, cảm thấy không có gì là không ổn: "Đây là váy Tiếu Già tặng sinh nhật năm ngoái, tốn của anh ấy không ít tiền, có thể mặc đi dự hôn lễ được mà?"
Khí áp trong nháy mắt giảm xuống, sắc mặt người nào đó nặng trĩu, im lặng một lát cúi người về phía cô.
Kiều San cho là anh muốn hôn cô, theo bản năng trốn về phía sau. Mặt Tả Dịch lướt sát qua viền tai của cô, vươn tay ấn điện thoại ở trên bàn.
Kết nối với nhân viên phục vụ, anh nói: "Làm phiền mang đồ lên đây."
Thì ra là gọi điện thoại... Mà điện thoại có cần phải lẳng lơ ép sát qua không?
Không lâu sau, có hai nhân viên đi lên, nhân viên cầm theo một cái hộp giấy, sau khi đặt hộp giấy xuống rồi rời đi. Kiều San mở hộp ra, bên trong là một cái váy màu lam, phía trên có đính đồ trang trí sáng lấp lánh.
Cho dù bình thường Kiều San không thích mặc váy, nhưng cái váy này thật sự rất đẹp, cô không nhịn được muốn mặc vào thử xem. Cô ôm cái váy ngước mắt hỏi anh: "Anh chọn sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!