Kiều San đã đến đảo Bali một lần, là tham gia hôn lễ của ông chủ thành ca và cô nữ minh tinh, lần này là tham gia hôn lễ của bạn cùng phòng và bạn trai cũ.
Cho nên nói, đảo Bali là thánh địa kết hôn?
Kiều San dời hết đơn hàng của khách hàng lại, Tả Dịch xử lý xong chuyện của công ty cũng bắt đầu chuẩn bị hành trình đến đảo Bali. Ứng Sênh Nam tiễn bước bọn họ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, rốt cục có thể ở riêng với Điềm Giản rồi.
Bọn họ đến đảo Bali trước một ngày. Từ Cẩm Dương đến đảo Bali phải ngồi tám tiếng trên máy bay. Kiều San suýt chút nữa ngột chết trên máy bay, đối với cô, ngồi máy bay còn đau khổ hơn cả ngồi thuyền, đầu đau đến mức muốn nứt ra, khó khăn vượt qua tám tiếng đồng hồ.
Nơi dừng chân là biệt thự cảnh biển của làng du lịch A Nhã Na, anh cố ý giữ lại hóa đơn giao cho Kiều San, "Nhớ đòi lại bạn học của em nhé."
Đến phòng khách sạn, Kiều San ngã nhào xuống chiếc giường mềm mại.
Bố cục phòng ngủ đơn giản, cửa sổ sát đất rộng rãi sáng ngời được mở toang, rèm cửa được kéo ra, bên ngoài là ban công, trời xanh thẳm và biền thuần khiết. Gió biển thổi vào làm lay động rèm cửa, trong không khí xen lẫn vị mặn của biển, phong cảnh xinh đẹp và không khí trong lành làm tản đi sự mệt mỏi của cô.
Lật người, nhìn ra ngoài cửa sổ, phong cảnh phía ngoài một mảnh xanh biếc, như một bức họa vậy, ngược lại không giống cảnh tượng nhân gian.
Cô nằm lỳ ở trên giường không muốn ngồi dậy, Tả Dịch đã tắm rửa sạch sẽ mặc áo choàng tắm đi ra, khom lưng hôn cô một cái, "Ra ban công nằm đi, nằm ngoài đó thoải mái hơn so với trên giường đấy."
Kiều San mệt mỏi rã rời, hoàn toàn không muốn động đậy, cầm lấy cái chăn nói: "Để em hóa thành cái chăn, vĩnh viễn hòa làm một với cái giường đi, em mệt quá rồi."
Kéo chăn lên che đầu nằm ngủ, không lâu sau liền biến thành một cục gạch chết ở trên đệm êm.
Tả Dịch ôm cô từ trên giường lên, đi đến ghế nằm ở ban công, dùng thảm lụa mỏng đắp lên người cô. Nhiệt độ bên ngoài rất tốt, lại có hơi gió biển, Kiều San ngủ một mạch bốn tiếng liền. Tỉnh lại mở mắt ra, phát hiện mình ở ngoài ban công, nhìn thấy Ấn Độ Dương nơi xa bị nhuộm thành màu vàng óng ánh, cho là mình ở trong một cảnh phim có phong cảnh high definition.
Cô xoa nhẹ đôi mắt nhập nhèm ngồi dậy, Tả Dịch đang bơi ở trong bể bơi phía dưới. Bể bơi được xây theo kiểu không bờ, xây dựng bên vách núi, xa xa là ánh hồng trời chiều bao la, đại dương mênh mông dần dần biến thành màu lam thẫm. Cạnh bể bơi có hơn mười chén đèn nhỏ kiểu Âu chạm rỗng phát sáng, ánh sáng vàng ấm, Kiều San không nhịn được cũng muốn cởi quần áo nhảy xuống.
Buổi trưa cô bực bội ở trên xe không còn tinh lực thưởng thức phong cảnh nơi này, lúc này lại bị phong cảnh của khách sạn làm cho rung động.
Thật là đẹp.
Khách sạn xây ở trên vách đá vịnh Kim Balan cao 35 mét, đứng ở chỗ cao nhìn phong cảnh vịnh Kim Balan mà đã con mắt, lúc này truyền đến tiếng nhạc rockbar, cùng với hơi gió, lỗ chân lông cả người cô như được ủi qua vô cùng thoải mái.
Tả Dịch đi lên bể bơi, ngẩng đầu gọi cô: "Thay quần áo, xuống dùng cơm thôi."
Cô nhanh chóng thay quần áo xuống lầu, bữa tối là do khách sạn chuẩn bị, cô thích nhất là hải sản. Tôm đã được nhân viên lột vỏ, ngay cả Tả Dịch
- thánh thủ* lột vỏ tôm cũng tiết kiệm được thời gian.
(* người tài giỏi, tài ba)
Vô cùng hưởng thụ ăn xong một bữa cơm, Kiều San nhớ tới một việc, hỏi anh: "Khách sạn này bất tiện quá, lỡ như bạn học em đổi ý không trả tiền thì sao đây?"
"Vậy thì chúng ta đi ăn chực tiệc cưới, có gì đâu mà lo?"
"..." Người không muốn mặt thì thiên hạ vô địch, Tả keo kiệt quả nhiên là Tả keo kiệt.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền điện thoại tới.
Tô Mịch gọi cho cô, hỏi cô bao giờ tới đảo Bali. Kiều San mở loa to, nói: "À, chúng tôi đến rồi, ở làng du lịch A Nhã Na ấy," cô khựng lại, cố ý nói đến tiền phòng và tiền vé máy bay, "Chờ cậu trả tiền đấy."
"..." Người ở đầu bên kia quái gở hỏi, "Mấy năm này cậu lăn lộn thảm vậy sao? Ngay cả tiền phòng và tiền vé máy bay mà bạn trai cậu cũng không trả nổi? Sáng mai tôi cho xe đến đón hai người, chú ý mở điện thoại đấy."
Nói xong thì cúp cái rụp.
Cô chỉ vào điện thoại châm chọc với Tả Dịch: "Cô gái này... rõ là."
Tả Dịch cười cười: "Đừng tranh chấp với loại người kém hiểu biết này, nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta tới đây là du lịch, không phải là tham gia hôn lễ của cô ta."
Kiều San chán ngắt nháy mắt... Sao lại biến thành du lịch chủ yếu tham gia hôn lễ là thứ yếu rồi? Để nghỉ ngơi lấy sức, ăn cơm xong cô nằm ở trên ban công, điều chỉnh một tư thế lười biếng lại thoải mái có thể thưởng thức cảnh biển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!