Cô đi vào phòng ngủ, muốn cầu cứu Tả Dịch, nhưng lúc tìm điện thoại thì phát hiện... để ở trên bàn ăn rồi. TT. TT
Đây là... trời muốn diệt cô sao?
Thay xong quần áo đi ra ngoài, Kiều San nhìn thấy Ứng Khúc Hòa đứng chỗ giao của phòng khách và phòng ăn, cúi đầu xem điện thoại, áo khoác đặt ở trên tay cầm đi dộng, ngón tay thon dài linh hoạt trả lời thư nhắn.
Thình thịch thình thịch...
Tay thật là đẹp. Tay Tả Dịch cũng rất đẹp, nhưng so với anh ta quả thật... kém xa một đoạn dài nha.
Ba anh em nhà này rất khó so sánh ai đẹp hơn ai, người này còn đặc sắc hơn người kia. Tả keo kiệt ở trước mặt người ngoài ra vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra là khôngmuốn quan tâm tới người khác mà thôi. Ứng Sênh Nam thì sao? Một người đàn ông tinh khiết dí dỏm. Ứng Khúc Hòa... tạm thời Kiều San không biết, trái lại lại cảm thấy khí tức rất mạnh, khí tức mạnh mẽ này hoàn toàn trái ngược với trên người Tả Dịch.
Ứng Khúc Hòa trả lời xong hết thư nhắn, sải bước tới phòng khách để tây trang trên ghế sofa, quay người lại hỏi cô: "Thay quần áo xong rồi hả?"
"Thay... Thay xong rồi."
"Còn không đi nấu cơm?"
Kiều San: "Vâng... Lập tức đi ngay."
Nói chuyện một hồi, tại sao lại có cảm giác như đại nhân với nha hoàn vậy.
Đi vào phòng bếp, Kiều San mở tủ lạnh ra nhìn nguyên liệu nấu ăn bên trong, đầu óc trống rỗng... Làm gì đây? Cơm chiên trứng hay là luộc sủi cảo đông lạnh? Rối rắm hồi lâu, cô quyết định luộc sủi cảo đông lạnh, ít nhất có thịt nha, anh hai đến chơi, không thể mời người ta ăn bát cơm khô được nhỉ?
Sau đó cô mở tầng đông lạnh, kéo ra, tìm một hồi toàn thấy gà ướp lạnh cá hố ướp lạnh, nhưng không có sủi cảo đông lạnh.
Bất đắc dĩ lại vội vàng đi tìm nguyên liệu làm cơm chiên trứng... Cơm trắng, nhưng mở nồi cơm điện ra, đáy nồi sạch sẽ.
Được rồi.
Vậy... Kế tiếp nên làm gì đây? Nên làm gì đây?
Ba Kiều San mất sớm, mẹ thì lúc trước toàn giao cô cho bảo mẫu nuôi. Trong nhà tuyệt đối là cô hai, sau khi đi làm thì vẫn luôn ở trong văn phòng không có phòng bếp, thì làm sao học nấu ăn.
Vốn cho rằng có Tả Dịch thì sẽ không lo về cái ăn, không ngờ lại bị báo ứng nhanh như vậy.
Nếu nói cô không biết làm cơm, anh hai Ứng có chia rẽ uyên ương không?
Cô hít sâu một hơi, lấy một củ cà rốt, rửa sạch sẽ, để lên trên thớt gỗ, cầm dao băm thành mảnh nhỏ.
Phòng bếp kiểu mở, hành động của cô, Ứng Khúc Hòa ở phòng khách nhìn thấy rõ mồng một.
"Cô đang cắt cái gì vậy?"
Ứng Khúc Hòa đột nhiên xuất hiện sau lưng Kiều San, cô bị dọa sợ xém chút nữa ném luôn con dao ra ngoài. Cô nuốt nước miếng trấn định lại, nói: "Tôi... Tôi đang cắt cắt cắt cà rốt thành mảnh..."
Ánh mắt Ứng Khúc Hòa dừng trên mặt cô, học theo cô: "Cắt cắt cắt cà rốt thành mảnh? Cà lăm?"
Kiều San nắm chặt con dao, có cảm giác bị đóng băng. Ứng Khúc Hòa rửa tay, cướp lấy con dao trong tay cô, ngón tay thon dài ấn chặt củ cà rốt, cắt dao xuống, chỉ trong chốc lát, cà rốt đã biến thành một đống lát mỏng.
Anh ta lau tay, xoay người mở tủ lạnh lấy một cái hộp ra.
Anh ta không vội mở hộp, mà là trước tiên lấy mấy chén thủy tinh, phân đủ loại gia vị, đợi bày biện ngăn nắp xong thì lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho Kiều San, "Không biết nấu ăn, vậy có biết quay phim không?"
Kiều San run rẩy nhận lấy điện thoại của anh hai, nhấn, nhấn, mở...
Ứng Khúc Hòa dặn cô: "Không cho phép quay mặt, chỉ được quay tay và thức ăn, hiểu chưa?"
"Đã, đã hiểu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!