Trở lại Cẩm Dương không được mấy ngày, hợp đồng thuê nhà của Kiều San đã đến hạn, nên cô chuyển toàn bộ đồ trong phòng trở lại phòng làm việc. Vừa vặn ngày đó Tả Dịch có tiệc phải đi, không thể tới giúp cô, chỉ nhờ hai trợ lý tới giúp.
Giờ Kiều San mới biết, Tả keo kiệt là ông chủ lớn tự lực cánh sinh vậy mà không ngờ cũng có trợ lý? Chuyển toàn bộ đồ về phòng làm việc, Kiều San mệt đến mức mất nửa lớp da.
Mấy ngày nay cô không ở đây, phòng làm việc chỉ có một mình Tiểu Vũ ở quầy lễ tân quản lý, cô gái nhỏ bận đến mức đầu bóc khói, nhìn thấy Kiều San trở về thì muốn khóc đến nơi: "Chị, cuối cùng chị cũng trở lại! Thời gian này có rất nhiều khách tới đây, tư liệu nhiều quá chừng, em ghi không hết được!"
Kiều San móc dây xích chó xong, thở dốc một hơi hỏi cô gái: "Sao thế? Gần đây có đơn nào đáng làm không?"
Là một bà mai kim bài, mỗi ngày người đến đây tìm cô nhiều không kể xiết, danh sách trên tay cô được chia làm nhiều bậc. Bậc cao, như đơn dài hạn của Tả Dịch, bậc thấp, thỉnh thoảng sẽ nhớ tới rồi làm.
Tiểu Vũ giao một phần tư liệu cho cô: "Phần này, cô gái ra giá rất cao, chị có biết là ai không? Nữ tác giả Diệp Phạm Âm đó, mặc dù thi tập của cô ấy xuất bản đều rất đẹp rất có ý cảnh, mặc dù em đọc không hiểu ý nghĩa trong đó nhưng tóm lại là rất đẹp đấy. Hì hì. Đúng rồi, đơn của Ứng Sênh Nam kia có thành không?"
Vấn đề này ngược lại làm cho Kiều San sửng sốt.
Đúng vậy, có thành không?
Chắc là thành nhỉ? Hiện tại Tả Dịch đã không còn độc thân rồi! Như vậy có nghĩa là đơn này đã thành công rồi? Có thể quyết toán khoản tiền không cần hủy ước rồi, đúngkhông?
"Chuyện này cứ để đó trước đi, tình huống trước mắt có chút đặc biệt, nhìn xem đơn này trước đã." Kiều San lấy tư liệu ra, tin tức bên trên rất ít, gần như đều có thể tra trên Baidu.
Diệp Phạm Âm, 22 tuổi, là nữ tác giả viết sách bán rất chạy. Bởi vì động đất cấp 8 mà mất đi cha mẹ, được hòa thượng chùa Thủy Linh mang về chùa, lớn lên ở trong chùa.
Trận động đất năm đó thật sự đáng sợ, năm đó cô thực tập ở bên kia, nghĩ lại năm đó hiện tại cô vẫn còn thấy sợ, năm đó nếu không phải có Đô Đô, cô có thể đến hài cốt cũng không còn rồi.
Sau trận động đất đó, cô cùng hàng xóm láng giềng ngủ ở ven đường trong thành phố, lúc ấy lều bạt đã trở thành vật khang hiếm.
Tiểu Vũ nói: "Chị, nữ tác giả này nói, người cô ấy thích rất đặc biệt, muốn gặp mặt chị nói chuyện trực tiếp, cô ấy bảo chị đến huyện Tân Bối Xuyên một chyến, lộ phí đi lại, ăn ở cô ấy đều lo tất."
Trận động đất năm đó khiến huyện Bối Xuyên thành một đống hoang tàn, đến nay vẫn không xây dựng lại. Tân Bối Xuyên chuyển đến huyện Lôi Cổ trước kia, chính phủ ra sức xây dựng, đổi tên thành Tân Bối Xuyên. Dân chạy nạn ở huyện Bối Xuyên phần lớn đều di cư đến đây.
Kiều San khép tư liệu lại: "Vậy chị quay về chuẩn bị một chút, lát nữa sẽ thêm wechat của cô ấy nói chuyện trước."
Trở lại phòng làm việc, Kiều San mở máy vi tính tìm kiếm tư liệu của nữ tác gia kia. Trên mạng có rất nhiều tin tức về cô ấy, cô ấy tuổi còn trẻ nhưng ba năm liên tiếp nằm trong top mười bảng trùm tác giả, mỗi năm lại quyên ra một nửa tiền nhuận bút làm công ích.
Khoảng mười giờ đêm, Kiều San gọi hai phần cơm hộp, một phần cho Đô Đô, một phần cho mình.
Đô Đô dùng mũi cọ cọ thịt om mơ, chẳng mấy chốc rời đi, dường như không muốn ăn. Không chỉ Đô Đô, ngay cả Kiều San đã quen với tài nấu nướng của Tả Dịch cũng cảm thấy phần thịt om mơ này tẻ nhạt vô vị, ăn một miếng như nhai sáp nến. Cả mỳ ăn liền Hàn Quốc cô cảm thấy siêu cấp ngon miệng lúc trước hiện tại ăn vào quả thực như đồ ăn cho heo!
Đô Đô quỳ rạp trên mặt đất cáu kỉnh, dùng miệng đùn đẩy cơm ném đi.
Kiều San sửng sốt một chút.
Từ bao giờ ngay cả chó không kén ăn cũng trở nên kén ăn như vậy! Kiều San nổi giận, đóng hộp cơm trong tay lại, dùng sức ném vào thùng rác, khí thế đó làm cho Đô Đô sợ tới mức không ngừng chui xuống dưới bàn trà, sợ bị chủ nhân xách ra đánh tơi bời.
Ngoài dự liệu của con chó chính là, Kiều San không phải tìm gậy mà là tìm điện thoại khắp nơi, trong miệng thầm thì: "Má nó, hiện tại mình đã là gái có bồ! Nếu đã có bạn trai sao có thể ăn cơm hộp được!"
"Gâu gâu!"
Kiều San lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho Tả Dịch, không đợi đối phương mở miệng cô đã cướp nói trước: "Bạn trai, em là Kiều San
- bạn gái của anh, từ trưa đến giờ không có hột cơm nào vô bụng, em và con chó sắp đói đến chết rồi, hiện tại anh về nhà chưa? Em có thể đi qua ăn miếng cơm không?"
Đầu bên kia không có người nói chuyện. Tiếng thang máy "ting tinh" ở bên kia điện thoại truyền qua, chui vào trong lỗ tai Kiều San, cô alo một tiếng, vẫn không có người trả lời.
Kiều San chỉ vào điện thoại nói với Đô Đô: "Mày xem, có bạn trai mà cũng như không, còn yêu đương gì nữa chứ."
Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng gõ cửa, Đô Đô chui ra khỏi mặt bàn, chạy thật nhanh ra khỏi phòng làm việc, cách cánh cửa sủa ra phía ngoài.
Kiều San nghi hoặc, lúc này còn có khách tới sao? Cô nhìn đồng hồ, đã chín giờ rồi, nhân viên giao đồ ăn cũng nên tan làm rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!