Chương 34: Đồng thoại trứng mặt trời (10)

Kiều San hỏi: "Lão Ứng, anh nghiêm túc?"

Ba người cùng đi vào khách sạn, Ứng Sênh Nam vừa sửa ống tay áo caravat vừa nói: "Em cho rằng anh nói đùa? Em từng thấy anh nghiêm túc nói đùa như vậy sao?"

Ba người cùng đi lên tầng năm, bữa tiệc bày tròn 50 bàn.

Ứng Sênh Nam cảm khái: "Bà mai nhỏ, thân thích nhà em nhiều vậy sao?"

Kiều San dẫn hai người đến một bàn phía trước ngồi xuống, nhỏ giọng giải thích: "Sau khi cha tôi qua đời, rất nhiều thân thích đều không qua lại. Những người này đều từng là khách của mẹ tôi. Nhưng mẹ tôi làm mối rất ít có mối nào ly hôn, mối nào cũng gia đình hòa thuận, bọn họ đều vô cùng cảm kích lúc trước mẹ tôi làm mối cho, cho nên ngày này hằng năm bọn họ đều từ các nơi tụ tập lại đây tặng lễ cho mẹ tôi."

Ứng Sênh Nam thổn thức không thôi, ánh mắt tập trung ở bàn Điềm Giản. Điềm Giản ngồi cùng với một người đàn ông mặc đồ tây đen, vì đưa lưng về phía anh ta nên Ứng Sênh Nam không nhìn thấy mặt của người đàn ông đó. Anh ta đẩy Kiều San một cái, "Bà mai nhỏ, tại sao chúng ta không ngồi cùng với bàn kia?"

Kiều San nói: "Anh họ tôi rất bảo vệ em ấy, trong tình huống bình thường, ngoại trừ thân thích anh ấy sẽ không để cho ai ngồi cùng bàn với anh ấy. Nếu không phải là vì hai người ngoài các anh, tôi đã đi sang ngồi chung rồi."

Ứng Sênh Nam chậc một tiếng, nghiêm túc nói: "Em dâu, em nói lời này là khách sáo rồi, anh và Tả Dịch là người ngoài sao? Một người là anh rể của Điềm Giản, một người là chồng tương lai của Điềm Giản, sao lại là người ngoài được?"

Kiều San đang uống nước, đột nhiên bị sặc một cái.

Thật sự là đủ vô liêm sỉ mà...

Nửa giờ sau khai tiệc, Kiều San Tả Dịch bị mẹ Kiều cưỡng chế mang đi gặp bạn bè thân thích. Hai người theo mẹ Kiều đi đủ bàn mời rượu, Kiều San là nữ nên không uống cũng được, còn Tả Dịch thì không thể, vì vậy dùng nước sôi trộn với rượu đi từng bán ứng phó.

Tiệc rượu xong xuôi, Tả Dịch như mất đi nửa lớp da, say đến bất tỉnh. Kiều San đặt một phòng ở khách sạn, dìu anh vào nghỉ ngơi.

Vừa thả Tả Dịch xuống giường, anh đột nhiên ngồi dậy ôm lấy eo Kiều San gọi bà nội.

Đây là lần thứ hai Kiều San tiếp xúc với Tả Dịch trong trạng thái say sỉn, cũng giống như lần trước, y như một đứa bé.

Kiều San vỗ vỗ vai anh, nhẹ giọng dỗ anh: "Anh ngủ chút đi."

Tả Dịch ôm eo cô lắc đầu, "Không..." Âm thanh vừa trầm vừa thấp, "Con muốn nghe bài Côn trùng bay."

"... Má nó." Kiều San nhịn không được nói tục, "Anh muốn nghe roi da bay trên thịt sao?"

Tả Dịch hít sâu một hơi, không nói thêm gì nữa. Kiều San cúi đầu nhìn người đàn ông ngày thường ngông cuồng tự cao tự đại, lúc này lại như con mèo làm nũng, không đành lòng nói: "Vậy anh buông ra đi, nằm xuống tôi sẽ hát cho anh nghe."

Tay của người đàn ông nới lỏng một chút, thử kéo tay anh ra khỏi eo mình, dìu anh nằm ở trên giường, giúp anh đắp chăn lên.

Kiều San ngồi xổm ở bên giường hít sâu một hơi, dùng ngón tay ấn ấn đầu mũi của anh đẩy lên trên một cái, Tả Dịch lập tức trở thành "mũi heo". Cô lấy điện thoại ra chụp một bức, thầm nói: "Sẽ có một ngày tôi muốn anh ngồi xổm bên giường hát bài "Côn trùng bay" 100 lần cho tôi nghe."

Người nào đó nhíu mày rên rỉ ra tiếng.

Chỉ sợ anh lại xoay người ngồi dậy, Kiều San lập tức dùng tay ấn chặt ngực anh, bắt đầu hát "Côn trùng bay". Giọng của cô không mấy êm tai, bị lạc điệu, lại có thể hát từ bài "Côn trùng bay" sang "Bài ca bán báo", cuối cùng dứt khoát quên mình đang hat bài "Côn trùng bay", bật thốt lên: "Bạn là quả táo nhỏ của tôi, tại sa thích bạn đều không đủ nhiều..."

Dỗ Tả Dịch đi ngủ xong, Kiều San quay lại phòng tiệc đối phó với thân thích, bận bịu đến bảy giờ tối. Tiễn tất toàn bộ thân thích đi, vừa mới hít sâu một hơi lại bị Tiếu Già gọi lại.

Mẹ Kiều mang Tả Dịch kính rượu, đi qua bàn người nhà Tiếu Già ngồi. Đối với Kiều San đã có bạn trai, cha mẹ Tiếu Già tỏ vẻ vô cùng đau đớn, vậy mà để bay một đứa con dâu tốt.

Sắc mặt Tiếu Già ngưng trọng, anh ta nói: "Bệnh tình Văn Văn càng ngày càng nghiêm trọng, tuỷ thích hợp với con bé ở tận bên Mĩ, ngày mai Giản tiên sinh và Quách Phỉ sẽ mang Văn Văn lên đường qua bên kia phẫu thuật."

"Sao lại vội như vậy?" Kiều San ngạc nhiên, "Nhưng lần trước nhìn thấy Văn Văn, tinh thần của con bé vẫn còn tốt mà?"

Tiếu Già: "Suy cho cùng bị căn bệnh này, con bé còn quá nhỏ, phẫu thuật cũng chưa hẳn có thể thành công."

Kiều San hiểu tâm trạng lúc này của anh ta, dù sao cũng đã chung sống với Văn Văn thời gian dài, có cảm tình rất sâu đậm. Không nói gì đến anh, bản thân Kiều San vừa biết Văn Văn bị bệnh này cũng không thể nào chấp nhận được, một bầu trời sụp đổ một góc nhỏ.

Nhưng nói cho cùng Văn Văn không phải là người thân của cô, cô và Tiếu Già đều không thể tự thể nghiệm tâm trạng của Giản Thời Chương và Quách Phỉ. Ngoại trừ cảm khái thế sự vô thường ra, dường như không thể làm gì được.

Tiếu Già nói: "Ừm thật ra anh cảm thấy Văn Văn nói rất đúng, em và Tả Dịch rất hợp nhau, em thích cậu ta mà không phải là anh, cho nên anh còn vương vấn gì nữa? Trẻ con có thể hiểu được đạo lý này, nhưng anh vẫn không thể ra khỏi vòng tròn đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!