Chương 26: Đồng thoại trứng mặt trời (02)

Chẳng mấy chốc đến chủ nhật.

Kiều San ăn sáng ở nhà Tả Dịch, không ngừng thúc giục anh: "Mau gọi điện cho Giản Thời Chương đi, nói hẹn anh ta đến Ứng Thực Hiên nói chút chuyện. Bên Quách Phỉ tôi đã hẹn rồi, mười một giờ gặp mặt, đến lúc đó tôi sắp xếp nhân viên phục vụ diễn một vỡ kịch."

Tả Dịch hờ hững liếc cô một cái: "Diễn kịch gì?"

Kiều San: "Tôi sẽ nghĩ cách để hai người gặp nhau ở hành lang, đợi lúc hai người đi lướt qua nhau sẽ bảo nhân viên phục vụ vội vàng đi qua đụng Quách Phỉ một cái, khiến cô ấy ngã vào trong lòng Giản Thời Chương, để hai người vô ý gặp nhau, sau đó hai chúng ta giả bộ tình cờ gặp mặt, đến lúc đó tôi sẽ đề nghị chúng ta ngồi chung một bàn. Như vậy, Giản Thời Chương anh hẹn, Quách Phỉ tôi hẹn chẳng phải ngồi chung một bàn sao?"

Tả Dịch nhìn cô: "Cho nên, lúc trước chó nhà cô cắn tôi đều là sách lược của cô?"

Kiều San quay mặt, đổi chủ đề, "Khụ... Trứng ốp la này anh chiên không tệ, không tệ!"

Gần tới mười một giờ, Quách Phỉ đến Ứng Thực Hiên, bấm số điện thoại của Kiều San, "Alo, cô Kiều, tôi tới nhà hàng rồi, cô đang ở đâu vậy? Quên không gởi hình cho cô, hiện tại có cần không?"

Ở chỗ này Kiều San đã sắp xếp ổn thỏa, nhân viên phục vụ trốn ở cuối hành lang chuẩn bị ra quân. Cô nói: "Không cần, cô mặc quần áo màu gì? Tôi ở lầu hai phòng Vân Lộ, cô lên đi."

Quách Phỉ: "Váy dài màu trắng, tóc dài đến eo là tôi."

Kiều San cúp điện thoại nhanh chóng gọi cho Tả Dịch, "Giản Thời Chương tới chưa?"

"Ừ, tôi đang ở bãi đỗ xe, tôi và bạn tôi sẽ lên ngay, giúp tôi sắp xếp phòng bao Vân Thủy." Tả Dịch nghiêm chỉnh nói, trên thực tế, những lời này đã luyện với Kiều San mấy chục lần rồi.

Thang máy từ bãi đỗ xe đi lên và thang máy từ lầu một đi lên chia ra hai đầu hành lang, hai bên muốn tìm được phòng của mình, tất nhiên sẽ đi lướt qua nhau. Tả Dịch và Giản Thời Chương nói nói cười cười, trước sau đi ra khỏi thang máy. Ngay sau đó một người phụ nữ mặc váy dài màu trắng tóc thẳng đến eo từ một thang máy khác đi ra.

Mắt thấy hai bên càng lúc càng gần, Kiều San sử dụng bộ đàm phân phó nhân viên phục vụ: "Chuẩn bị! Bắt đầu!"

Cô ra lệnh một tiếng, nhân viên phục vụ vội vội vàng vàng từ phòng bao xông ra hành lang, chuẩn bị đụng Quách Phỉ tiến vào trong ngực Giản Thời Chương.

Thế nhưng, trong lúc hai bên cách nhau năm thước thì hai người trong cuộc dừng bước, nhìn đối phương.

Kiều San hoàn toàn không biết tình huống gì, nhân viên phục vụ cũng bất lực quay đầu lại nhìn Kiều San trốn ở góc rẽ..... Cô Kiều, còn đụng nữa không?

Không nhận được câu trả lời của Kiều San, nhân viên phục vụ lại sợ làm hỏng chuyện, chỉ có thể miễn cưỡng tiến lên, đụng một chút. Kết quả không ngờ người phụ nữ yếu đuối như thế, bị cậu ta đụng nhẹ một cái, không ngờ lại ngã nhào ra đất!

Nhân viên phục vụ còn chưa kịp đi tới đỡ, Giản Thời Chương đã xông tới, nâng người dậy, khẩn trương kiểm tra thương tích giúp cô ta.

Kiều San gởi wechat cho Tả Dịch: "Tình huống gì vậy?"

Tả Dịch lấy điện thoại ra, trả lời lại cho cô một incon: [trợn mắt há mồm]

Kiều San nhìn icon "trợn mắt há mồm" thì hoàn toàn nghĩ không ra phía trước xảy ra chuyện gì. Nhưng nhìn bộ dạng hai người, hẳn là... người quen?

Cô không nhịn được đi qua, tới gần Tả Dịch chọc chọc eo anh, thấp giọng hỏi: "Tình hình sao vậy?" Trong lúc nghi ngờ nhìn khuôn mặt cô gái, Kiều San há to mồm, trợn to mắt nhìn.

Đây đây đây đây... Quách Phỉ chính là chính là... cô gái trong ví tiền của Giản Thời Chương mà.

Đàn ông cặn bã cách xa lâu lắm mới gặp lại Quách Phỉ, sẽ cảm nhận như thế nào? Kiều San nghĩ không ra, chỉ là... cô nhìn kiểu gì Giản Thời Chương cũng không giống đàn ông cặn bã lắm. Dựa vào bức ảnh của Quách Phỉ anh ta để trong ví nhiều năm, có thể nhìn ra đây là một người si tình.

Cho nên, năm đó rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì?

Sóng trước chưa dừng sóng sau lại đến, Quách Phỉ nhận được điện thoại, cô ấy khẩn trương đến mức lập tức đứng dậy, chạy vọt vào thang máy chuẩn bị rời đi. Giản Thời Chương bắt lấy tay cô gái, không có ý định buông ra, cứ thâm tình như vậy nhìn vào cô ấy.

Quách Phỉ vung vẩy mấy lần mà không buông ra được: "Giản Thời, anh buông ra!"

Giản Thời Chương: "Chúng ta nói chuyện một chút đi? Hà tất phải đi vội vã như vậy?"

Quách Phỉ: "Tôi với anh không có gì để nói cả, anh buông ra, con gái tôi vào bệnh viện, hiện tại tôi phải đi xem con bé, anh buông ra."

Tay Giản Thời Chương rõ ràng run lên, "Con gái, của em?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!