Chương 24: Đồng thoại trứng mặt trời (01)

Cách nghĩ của Kiều San rất đơn giản, thay vì cho anh ta hi vọng, không bằng chặt đứt hi vọng của anh ta. Đối với Tiếu Già mà nói có thể là tàn nhẫn nhất thời, nhưng cũng là tính toán lâu dài.... "Khi bạn cảm thấy ban ngày càng đáng để mong chờ hơn so với mộng đẹp, lúc trái tim dường như cuối cùng cũng ngóng trông ai đó, chứng tỏ bạn đã thích hoặc bắt đầu thầm mến."

Nhìn thấy những lời này ở trên trang blog của Ứng Sênh Nam, ngực Tả Dịch như bị gõ mạnh một cái. Cái này... hình như đang nói anh?

Năm giờ sáng ngày hôm sau, Tả Dịch thức dậy đúng giờ, nhanh chóng xuống giường đánh răng, rửa mặt thay quần áo.

Caravat màu đỏ phối với áo sơ mi trắng đã được ủi thẳng, tay áo chỉnh tề xắn tới khuỷu tay. Anh soi gương mấy giây, lại thả tay áo sơ mi xuống, cẩn thận cài khuy tay áo.

Xong xuôi thì đã là 5 giờ 30 phút, anh rót một ly rượu đỏ ngồi xuống quầy bar, giống như ngồi trên đống lửa nhìn kim đồng hồ.

Anh mở wetchat lên, nhìn thấy Kiều San like một bài viết của Ứng Sênh Nam.

Like là có ý gì? Là không có ý vị, cô cũng nghĩ như vậy sao?

Chắc là không, dù sao cô cũng thầm mến mình. Nghĩ như vậy, Tả Dịch lại cười rộ lên, nhìn thấy bụi bám trong kính, nụ cười có chút ngớ ngẩn, lập tức thu lại nụ cười, đổi lại vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn.

Vừa đến sáu giờ, anh liền đứng dậy sửa sang lại cổ áo, đứng phía sau cửa, chờ người ở nhà đối diện ấn chuông cửa.

Một phút, hai phút, ba phút... mười phút.

"Ting ting..."

Cuối cùng chuông cửa cũng vang lên, tiếng chuông cửa vẫn chưa vang hết thì anh đã nhanh chóng mở cửa, vẻ mặt vô cảm nhìn người ngoài cửa.

Mới sáng sớm Kiều San bị mặt lạnh của Tả Dịch dọa cho hết hồn, cô xoa xoa ngực của mình nói: "Sáng sớm xụ mặt làm gì vậy hả?" Cô giơ tay lên, dùng hai ngón tay kéo khóe môi của anh thành một đường cong, "Như vậy này, luôn mỉm cười thế giới mới tuyệt vời, mới tìm được bạn gái."

Tả Dịch nhìn cô..... Bà mai đều bắt chuyện với đàn ông như thế sao? Chủ động chạm vào thân thể của người đó? Ừm, không tệ, cứ tiếp tục duy trì.

Tâm tình Tả Dịch vui vẻ đón cô vào nhà, từ trong phòng bếp lấy túi bảo vệ môi trường ra đưa cho cô, nhỏ giọng dặn dò nói: "Túi màu xanh là đựng thức ăn mặn, màu đỏ là thức ăn chay, còn màu vàng thì là đồ hải sản."

Kiều San hỏi anh: "Không phải chúng ta ăn sáng ở chợ sao?"

Tả Dịch nói: "Sáu giờ sáng thích hợp vận động, tám giờ mới là thời gian tốt nhất để ăn sáng, hiểu không?" Anh vươn cánh tay tới, nghiêm túc nói: "Giúp tôi xắn tay áo lên đi."

Kiều San ăn cơm chưa từng chú trọng như vậy, chỉ có thể cái hiểu cái không gật đầu một cái, cúi đầu xuống giúp anh cởi khuy tay áo, xắn tay áo lên. Bởi vì đứng sai hướng, cô không nhìn thấy khuy tay áo, vì vậy chui qua dưới tay người đàn ông, thay đổi vị trí khác, thoải mái giúp anh cởi khuya tay áo, ngón tay linh hoạt nắm ống tay, cẩn thận xắn lên trên cánh tay vững chắc của người đàn ông.

Tả Dịch cúi đầu nhìn cô gái đang nghiêm túc giúp anh xắn tay áo, trong lúc lơ đãng khóe môi nổi lên ý cười rõ ràng lần nữa.

Ban ngày anh đi làm, buổi tối thường hay tăng ca, thời gian làm việc như vậy e rằng chỉ có thể ở chùng với Kiều San buổi sáng. Trước kia nhiệm vụ mua thức ăn đều là trợ lý giải quyết, hiện tại dứt khoát sắp xếp thời gian đi siêu thị mua thức ăn, nhân tiện vơ vét người nào đó.

Anh dự tính bảy rưỡi về đến nhà nấu cơm, tám giờ ăn sáng, chín giờ đi làm, thì cũng có nghĩa anh có nửa tiếng ở chung với Kiều San.

Tả Dịch dẫn Kiều San đến siêu thị rau củ ở gần đó, nơi này năm giờ mỗi ngày mở cửa, chừng sáu giờ bên trong đã đầy ấp người, có nhiều ông lão bà lão chọn trước quán rau củ tươi.

Đi theo Tả Dịch một mạch đến quầy bán thịt, Kiều San thiếu ngủ trầm trọng cúi đầu mặt ủ mày chau, hé nửa con mắt đi về phía trước. Tả Dịch dừng lại ở chỗ quán ức già, Kiều San vẫn cúi đầu đi về phía trước nên không hề ngoài ý muốn đụng vào một người đàn ông, ví tiền trong tay người đàn ông rơi xuống đất, rớt dưới tủ đông.

Cú va chạm này khiến Kiều San hoàn toàn tỉnh táo, vội vàng quỳ hai gối xuống nấm úp xuống đất tìm ví tiền dưới tủ đông. Cô giúp người đàn ông nhặt ví tiền lên, lúc dùng tay phủi bụi dính trên ví của người đàn ông thì nhìn thấy bên trong có bức ảnh một người phụ nữ, ngũ quan của người phụ nữ này nhìn rất quen mắt. Cô nhìn chằm chằm bức ảnh đến sững sờ, sau lưng truyền đến một giọng nói trầm thấp: "Này cô?"

Kiều San đứng dậy, trả ví tiền lại cho người đàn ông đó: "Xin lỗi xin lỗi, thật sự xin lỗi."

Người đàn ông nở nụ cười: "Không sao."

Kiều San nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông thì kinh ngạc kêu thành tiếng: "Anh... Anh có phải tên là Giản Thời Chương?"

Người chế tác âm nhạc kim bài Giản Thời Chương đó!

Giản Thời Chương mặc quần áo rất thoải mái, người đàn ông ba mươi lăm tuổi được bão dưỡng kỹ càng, trên làn da trắng nõn không có chút nếp nhăn, đôi mắt sạch sẽ trong suốt, tính tình hiền hoà, không hề có cảm giác xa cách, tuyệt đối không giống người chế tác âm nhạc kim bài được rất nhiều đại gia trong giới giải trí nâng ở lòng bàn tay.

"Giản Thời Chương?" Tả Dịch ở một bên chọn ức gà, quay đầu, trơ mắt nhìn thấy Kiều San đụng vào trong ngực người ta, tiếp đó lại nhìn cô không hề câu hệ tiểu tiết quỳ rạp trên mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!