Trong viện truyền đến tiếng côn trùng kêu vang, Kiều San trằn trọc khó ngủ, nỗi lòng phức tạp không thể đi vào giấc ngủ.
Dưới lầu loáng thoáng truyền đến giọng của Văn Văn và vợ chồng già, âm thanh rất thấp, không thể nghe được rõ. Cô đứng dậy đóng cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy Tả Dịch đứng ở trước cửa sổ đối diện.
Khéo vậy sao, phòng của anh không ngờ ở đối diện phòng cô.
Giữa hai người cách cây đa lớn, nhìn qua nhánh lá khô, có thể nhìn thấy bảy tám phần tình hình ở đối diện. Trong vô hình, dường như là bốn mắt nhìn nhau.
Kiều San lấy điện thoại ra, gởi một wechat cho anh: "Anh đang rình coi tôi hả? Nhìn tôi cười nhạo tôi?"
Người đàn ông đối diện cũng lấy điện thoại ra, ngẩng đầu nhìn cô một cái, cúi đầu đánh chữ: "Không có, tôi chỉ muốn biết kết quả."
Kiều San: "Kết quả gì? Cho nên anh vẫn muốn cười nhạo tôi!"
Tả Dịch: "Không có."
Kiều San: "Tả keo kiệt, tôi không ngủ được, đói quá."
Ánh mắt Tả Dịch xuyên qua khe hở nhánh cây đa dừng ở trên người, chỗ nào đó nơi lồng ngực dường như bị đâm trúng, không đau không ngứa, cảm giác kỳ quái. Anh cũng không biết mình đã xảy ra chuyện gì, gần đây lúc nào cũng thích chọc Kiều San.
Muốn trêu tức cô, sau đó lại muốn... cuối cùng cô có nói chuyện với anh nữa hay không? Nhưng sau nhiều lần đều không có, lòng của cô vẫn rất lớn.
Hôm nay ở trường ngựa, có một khoảng khắc trái tim anh dường như thật sự muốn nhảy ra ngoài, lo lắng cô có nguy hiểm gì. Rõ ràng lúc nào cũng thấy không quen cô, nhưng vì cái gì ở trường ngựa... lại có cảm giác như vậy? Rất kỳ quái.
Tả Dịch cúi đầu đánh chữ nói: "Ừ, tôi cũng vậy, cùng đi ra ngoài ăn đi?"
Kiều San ngẩng đầu, bên trong khung cửa sổ đối diện đã không còn bóng dáng Tả Dịch đâu, một khắc sau, Ứng Sênh Nam miệng ngậm bàn chãi đánh răng, đầu tóc rối bời xuất hiện ở trong khung cửa sổ. Ứng Sênh Nam nhìn thấy cô thì vẫy vẫy tay với cô.
Cô không chút do dự đóng cửa sổ lại, để lại cho Ứng Sênh Nam một ván cửa sổ lạnh băng.
Ứng Sênh Nam bị ghét bỏ, hừ một tiếng, xem thường quay người lại, nhìn thấy em trai nhà mình đang chọn quần áo trước tủ đồ.
Thấy anh lấy một bộ âu phục đã được ủi phẳng, đứng trước gương soi qua soi lại, lắc đầu một cái, không hài lòng. Lại lấy ra một cái áo hoodie màu thuỷ triều, soi gương tiếp, khẽ nhíu mày, dường như có vẻ không mấy... nghiêm chỉnh?
Ứng Sênh Nam nhổ nước súc miệng trong miệng ra, vẻ mặt im lặng nhìn anh: "Ra ngoài chơi còn mang theo tây trang, đầu em bị bệnh hả?"
Tả Dịch quay đầu lại, lạnh lùng liếc anh ta một cái, anh ta lập tức ngậm miệng không nói nữa.
Một lát sau, Tả Dịch thật sự không nắm được mục đích, quay đầu hỏi anh ta: "Mặc cái nào thì hợp?"
Ứng Sênh Nam buồn bực: "Trời tối rồi em còn muốn đi đâu hả?"
Tả Dịch: "Đi tản bộ."
Ứng Sênh Nam mở tủ đồ khác ra, lấy một cái áo hoodie màu thuần ném cho anh, "Ra ngoài đi dạo mặc tây trang không thích hợp, mặc áo hoodie màu đen có vẻ trẻ tuổi hơn," ngồi xổm xuống lôi hành lý ở dưới giường ra, lấy một mũ lưỡi trai quăng cho anh, "Có biết Ngô Diệc Phàm không? Là tiểu thịt tươi rất bốc đấy. Em cao gần bằng cậu ta, dáng vẻ cũng không xấu hơn cậu ta, ăn mặc theo cách của cậu ta tuyệt đối không thành vấn đề.
Đẹp trai tuấn tú nhé!"
"Tiểu thịt tươi là cái gì?" Tả Dịch bắt đầu cởi cúc áo thay quần áo.
Ứng Sênh Nam nhìn anh như nhìn kẻ ngốc: "Em là loài lão* hả? Tiểu thịt tươi mà e cũng không biết là gì sao?"
(* ý nói Tả Dịch giống mấy lão già thời xưa không biết gì á)
Ánh mắt Tả Dịch sắc bén, lời ít mà ý nhiều nói: "Em cầm tinh con rồng*."
(* cầm tinh con rồng là : thuộc long
loài lão : thuộc lão đại gia
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!