Sau khi Tả Dịch trở về phòng thì vào toilet một chuyến, lúc đi ra lại thấy Ứng Sênh Nam lén la lén lút cầm điện thoại của anh chui vào trong chăn làm cái gì đó.
Anh đi qua, vén chăn lên, đứng ở trước giường, vẻ mặt ánh mắt khó coi đến có thể giết người.
Bốn mắt nhìn nhau, Ứng Nam Sênh chóng ném điện thoại lại cho anh, chui vào chăn phủ kín đầu, né tránh ánh mắt muốn ăn thịt người của anh.
Bên kia, Kiều San chính đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại suy nghĩ sâu xa, trở lại blog thì bình luận kỳ quái kia không thấy đâu nữa.
Bị đối phương lặng lẽ xóa bỏ.
Bình luận rồi lại xóa, là có ý gì? Chột dạ sao?
Cô không nghĩ thấu vấn đề này bèn dứt khoát không suy nghĩ nữa, tắt đèn, kéo chăn nằm xuống đi ngủ.
Có người an tĩnh không ưu sầu chìm vào giấc ngủ, có người không tài nào ngủ được.
Nửa đêm Ứng Sênh Nam đang nằm mộng bị Tả Dịch đạp một cước xuống giường. Anh ta bò lên giường vừa nằm xuống, vừa nằm xuống ngủ lại bị người bên cạnh đạp xuống.
Ứng Sênh Nam đứng ở bên giường tức giận: "Có đúng em trai ruột không hả?"
Tả Dịch không thèm mở mắt, giọng điệu mang theo lười biếng, hỏi ngược lại anh ta: "Vậy anh là anh trai ruột sao?"
...
Sáng sớm mọi người lần lượt xuống ăn sáng, Ứng Sênh Nam mang theo đôi mắt thâm quầng, càng khôngngừng hắc xì.
Tây Mễ cắn bánh màn thầu hỏi anh ta: "Chú, tối hôm qua chú bị cảm lạnh à?"
Ứng Sênh Nam tách bánh màn thầu ra một phần nhỏ, nhét vào trong miệng, tức giận nhìn chằm chằm Tả Dịch đang đi tới trước mặt, hừ hừ nói: "Nửa đêm bị chuột đánh thức."
Tây Mễ đột nhiên ngồi chồm hổm trên ghế, sắc mặt trắng bệch: "Khách sạn có... có chuột?"
"Còn không phải sao?" Ứng Sênh Nam nói, "Một con chuột lòng lang dạ sói."
Kiều San và Tiếu Già cùng xuống lầu, hai người vừa ngồi xuống, Lâm Chân bưng ba bát cháo bí đỏ tới.
Cô lấy một bát cho Tiếu Già, dịu dàng nói: "Giáo sư Tiếu, biết anh thích ăn bí đỏ nên cố ý làm cho anh."
Sở thích của anh ta ngoại trừ Kiều San ra không có ai biết, anh ta quay đầu nhíu mày nhìn Kiều San, trong ánh mắt có ý trách cứ.
Cô lanh trí quay mặt đi, giả vờ nhìn chỗ khác.
Tiếu Già nhận bát cháo bí đỏ, khách sáo nói một tiếng "Cảm ơn".
Lâm Chân lắc đầu: "Đừng khách sáo, mọi người thích là được rồi."
Kiều San nếm thử một miếng, hương vị không tệ, cô tán dương: "Tay nghề tốt hơn Tiếu Già đấy."
Lâm Chân cười híp mắt: "Thật sao? Xem ra tôi còn có thiên phú nấu cơm."
Kiều San trêu chọc: "Phải phát triển cho tốt, không chừng có thể làm một đầu bếp đấy!"
Đang trò chuyện, ông chủ khách sạn đi tới hỏi bọn họ: "Hôm nay thị trấn cổ mở trường ngựa, mấy người có muốn đi cưỡi ngựa không? Nếu muốn đi thì tổ chức lại rồi cùng nhau đi."
Vừa nghe tới cưỡi ngựa, dường như Kiều San đã rơi vào trong giấc mộng mình tự nhiên phóng khoáng ở trên lưng ngựa.
Cưỡi ngựa bắn cung, tư thế oai hùng lắm nha.
Cô kích động nói: "Tôi đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!